E

Em – Em chảy về đâu – Em có nghe gió réo tận vô cùng – Em đã quên rồi lời hẹn ước – Em gửi tiếng thở dài trong một khúc tình buồn – Em khuyết vào ta bóng nguyệt tàn - Em người lữ khách một đêm mưa - Em ơi chiều đã ba mươi – Em ơi tháng sáu trời không mưa – Em thấy gì không -  Em và chim trời – Em và cỏ hoa - Em và hoa - Em và mây – Em và trăng - Em về hôm ấy - Em về hôm ấy không về nữa - Em về mở lại giùm trang sách - Em về mơ tiếp cơn mơ – Em về ngà ngọc giấc mơ tôi – Em về trong cơn mơ – Em về trong mưa – Em về vi diệu bóng xuân sang


EM
(Thơ cho Cõi Lặng Im)

Đường em đi có nhiều khe nhiều suối
Có nhiều bờ nhiều buội lượn quanh quanh
Em duyên hải Em bình nguyên châu thổ
Em rừng xanh Em truông quạnh mông mênh

Em xỏa tóc đứng bên bờ dĩ vãng
Em môi hồng tô thắm rẻo tương lai
Em hờ hửng, Em nghiêng trời quên lãng
Em phụ phàng hoa nhụy phấn hương bay

Em ngàn năm Em thiên thu vĩnh cửu
Em phút giây Em phù phiếm sát na
Em bỏ lại cõi đời ta tội lỗi
Em quay về lạc giữa cõi người ta

Em là gió thổi qua dòng sông lạ
Và thuyền ta chìm giữa đáy tang thương
Em là sóng ta bạc đầu trắng xóa
Bọt bèo ta trôi mãi giữa vô cùng.

                  Lê Văn Trung


EM CHẢY VỀ ĐÂU

Em chảy về đâu? Sông lãng quên
Để bờ tôi quạnh bến hoàng hôn
Chiều rơi từng bóng mây phiêu bạt
Sợi gió tình xưa thổi lạnh lùng

Em rải vàng thu nắng lạnh vàng
Ai về cho kịp giấc mơ tan
Ai về níu lạnh bài thơ cũ
Gói lại trong hồn thu muộn màng

Tôi vẽ vào rêu những dấu chân
Tôi chìm vào tận đá trăm năm
Em qua từng giấc mơ huyền thoại
Tôi lát hồn tôi vàng mặt đường

Em chảy về đâu sông lãng quên
Chảy về đâu hỡi giữa mông mênh
Có tôi nơi bóng chiều thiên cổ
Trôi với tình em sóng bập bềnh.

                     Lê Văn Trung


EM CÓ NGHE GIÓ RÉO TẬN VÔ CÙNG

Em có về theo cơn gió mùa đông
Mang cái lạnh vàng ươm lời hẹn cũ
Mang cái rét run run vòng tay nhỏ
Mang vàng phai một cõi nhớ xa mù

Ta một đời, trong cuộc kiếm tìm nhau
Dòng sông cũ, con đường xưa, diệu vợi
Vườn xanh đã bao lần thay lá mới
Áo người qua vàng thắm mấy mùa thu

Ôi cuộc trần gian muôn sắc muôn màu
Mà nỗi nhớ mùa đông tím bầm nỗi nhớ
Em có về theo chập chùng cơn gió
Thổi qua chiều lạnh buốt một câu thơ

Thổi qua chiều lạnh suốt cõi hoang vu
Tôi với tôi, một ngày trên mặt đất
Tôi tìm tôi, giữa trăm dòng lưu lạc
Mà tình em như một chốn quay về

Tiếng hát buồn chìm lặng suốt cơn mê
Lòng em cũng chìm trong chiều đông giá
Hay em đã nghìn năm còn xa lạ
Cõi tình tôi vàng úa một mùa đông

Em có nghe gió réo tận vô cùng!

                    Lê Văn Trung


EM ĐÃ QUÊN RỒI LỜI HẸN ƯỚC

Lòng bỗng nhớ mùa thu xưa hẹn ước
Cùng muôn hoa về mở hội trăng rằm
Và em đã một lần không thể đến
Là trọn đời lỗi hẹn với trăm năm

Trăng bữa ấy đã cam đành vội khuyết
Nụ hoa buồn thương nhớ một bàn tay
Mây bữa ấy che hồn tôi hiu hắt
Không người mô về vũ hội hoa này

Trăng bữa ấy chao nghiêng đồi lạnh lẽo
Áo choàng sương thao thiết lụa da nồng
Câu thơ cũ cầm trên tay tàn héo
Nụ buồn xưa rơi xuống giữa hư không

Em bữa ấy không về, quên hẹn cũ
Trăng mùa xưa từ ấy cũng không về
Cây vườn tôi lá vàng thêm mấy độ
Mà không đành rơi xuống giữa cơn mơ

Lòng nhớ mãi vườn xưa xanh như ngọc
Tóc quỳnh hương rối mãi một làn hương
Rồi không thể, rồi quên lời hẹn ước
Em về đâu để lạnh một vầng trăng.

            Lê Văn Trung

EM GỬI TIẾNG THỞ DÀI TRONG MỘT KHÚC TÌNH BUỒN

Còn ai còn ai
Đêm dài như mây
Đêm dài như gió
Đêm buồn trên tay


Thả buồn muôn thuở
Đêm chìm cơn say
Đời như ly rượu
Đêm tàn không hay

Khô vàng nỗi nhớ
Còn không còn không
Tóc chiều qua phố
Vàng phai mấy dòng

Mưa gầy vai nhỏ
Còn đâu còn đâu
Áo mềm da lụa
Lời ca úa nhàu

Thôi còn chi nữa 
"Hạnh phúc lang thang "
Chân tình đã mỏi
Duyên tình trăm năm.

    Lê Văn Trung


EM KHUYẾT VÀO TA BÓNG NGUYỆT TÀN

Chiều nay chẳng có ai cùng uống
Ta ngồi chạm cốc với cơn mơ
Giọt rượu cơ hồ rơi lạnh buốt
Như từng giọt lệ nhỏ lên thơ

Chẳng quán giang hồ lạnh chớm đông
Đời không tài tử vắng giai nhân
Gió bạt qua lòng chiều se sắt
Áo mỏng không che kín nỗi buồn.

Ta chợt thấy mình trong giọt rượu
Nhìn nhau như kẻ lạ tình cờ
Ta uống đời ta mà thảng thốt
Xé tàn hương sắc giấc mơ xưa

Ta chợt thấy tình như giọt rượu
Chảy bầm trong máu năm mươi năm
Ta uống tình em mà lệ xót
Em khuyết vào ta bóng nguyệt tàn

Ta rót hoàng hôn tràn cốc rượu
Lắng chìm trong đôi mắt mù sương
Cơn say tím bóng chiều hoang vắng
Nước mắt người pha giọt rượu buồn.

               Lê Văn Trung

 EM, NGƯỜI LỮ KHÁCH MỘT ĐÊM MƯA

Hỡi các anh!
Những nhà thơ!
Những thi sỹ!
Những nghệ sỹ thơ!
Trong cõi trần gian này, các anh chỉ là cái quán trọ ven đường, nơi dừng chân của lữ khách giang hồ, của hương sắc thuyền quyên, của giai nhân tài tử... trên dặm trường tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm tri âm tri kỷ, tìm kiếm hạnh phúc lửa hồng, sau những gian nan mỏi mệt, sau những trống vắng cô đơn, họ tạt vào quán ven đường (các anh chỉ là cái quán ven đường), uống một chung giải khát, ngồi trầm tư dăm phút, mà lòng thì hướng về một phương trời xa. Và họ lại lên đường. Các anh, tôi, chỉ là cái quán ven đường.
Họ đến âm thầm lặng lẽ
Họ ra đi lặng lẽ âm thầm!
Họ hướng về khung trời của họ
Khung trời rất riêng của họ
Khung trời đó không có nơi anh
Khung trời đó không có trong anh
Anh chỉ là chốn dừng chân ven đường
Tôi viết tặng bài thơ sau đây cho tôi, cho các anh, những nhà thơ, những thi sỹ, cho chúng ta.
Tôi cũng xin gửi bài thơ này đến một người đã có lần tạt qua đời tôi như lữ khách dừng chân. Tôi, quán trọ ven đường.


Người qua đời tôi như lữ khách
Ghé vào quán trọ một đêm mưa
Một đêm không ước không hò hẹn
Rồi không giã từ không tiễn đưa

Tôi rót đời tôi tràn giọt lệ
Tôi chiết đời tôi từng cơn say
Người uống tưởng chừng dăm giọt rượu
Ai ngờ độc dược ngấm men cay

Tôi uống ngỡ vì người là rượu
Tôi say ngỡ vì người là men
Tôi biết tình người như ngọn sóng
Vỗ mãi vào bờ tôi lãng quên

Đừng qua đời tôi như là khách
Xin qua đời tôi tình trăm năm
Tôi nghe lòng chiều mờ lệ ướt
Chảy từng giọt đắng lạnh căm căm

Xin qua đời tôi như tình nhân
Xin ngồi cùng tôi như tri âm
Tôi nhen đóm lửa hâm vò rượu
Rượu ủ từ trong giọt máu bầm

Sao người về ngang như lữ khách
Vô tình ghé lại một đêm mưa
Người qua đời tôi như qua sông
Người qua đời tôi một cõi buồn

Mai thôi người đi không tiễn đưa
Trôi theo dòng mưa tôi đang mưa
Tay ướt làm sao cầm giấc mộng
Áo ướt còn thơm mùi hương xưa?

Mai người đi thôi không đợi chờ
Mai người đi thôi không hẹn hò
Hồn tôi quán vắng từ đêm ấy
Tình tôi đã trôi chùng trong mơ

Sao người không là ly rượu cạn
Sao người không là ly rượu cay
Sao không mở lòng người vô tận
Rót gì vào nhau niềm phôi phai

Hình như người chỉ là lưu khách
Quán trọ ân tình không chiếu chăn
Trần gian là cõi đời chia biệt
Giấc mộng tình duyên cũng héo tàn

Hình như người chỉ là lưu khách
Một phút đò neo bến muộn màng
Trăng rót vào đêm trường tịch mịch
Mái chèo khua nhẹ bóng trăng tan

Tôi tiễn người? Không! Ai tiễn đưa?
Dòng sông xưa chảy đến bao giờ
Tình tôi sóng vỗ vào quên lãng
Tình tôi sóng vỗ tàn cơn mơ.

                               Lê Văn Trung

 

EM ƠI CHIỀU ĐÃ BA MƯƠI

Thế mà chiều đã ba mươi
Đời ta chưa trọn nụ cười nhân gian
Nén nhang chiều đã lạnh tàn
Nhúm tro dư ảnh mù tan cõi người

Thế mà ngày xế ba mươi
Mây đời ta vẫn trùng khơi biển chiều
Chút tình xưa cũng rong rêu
Bập bềnh trong suốt dòng hiu quạnh đời

Thế mà tình đã ba mươi
Một đời ta, một cõi người, nổi trôi
Em ơi chiều đã ba mươi
Tay cầm hạt lệ xót lời trăm năm.

                  Lê Văn Trung


EM ƠI THÁNG SÁU TRỜI KHÔNG MƯA

Em ơi tháng sáu trời không mưa
Mà Sài Gòn ướt đầm nỗi nhớ
Mà Sài Gòn vắng hoe vỉa hè Nguyễn Huệ
Nhà thờ Đức Bà lặng lẽ một hồi chuông

Tháng sáu Sài Gòn không mưa tháng sáu u buồn
Em đi lễ đứng ngoài hàng rào gai kẽm
Em quỳ bên lề đường dâng lời cầu nguyện
Lời kinh đau như xé vỡ tim người

Tháng sáu không mưa, mây xám giăng trời
Như giọt lệ nén bầm trong tim MẸ
Bài ca Thánh nghe như lời than thở
Của một thời nô lệ suốt ngàn năm

Tôi đi giữa Sài Gòn tháng sáu căm căm
Viết nỗi nhớ lên tim mình rỉ máu
Và tình em cũng chìm trong nỗi buồn tháng sáu
Còn âm vang xa khuất một hồi chuông

                        Lê Văn Trung


EM THẤY GÌ KHÔNG

Gió thổi về đâu em biết không?
Mây trôi về đâu em biết không?
Về đâu trong vạn nẻo vô cùng
Mà trăng nghìn cõi còn vô định
Mà trăng nghìn năm còn chưa rằm?

Lá rụng về đâu?
Rơi về đâu?
Tóc xưa lụa ướt bến giang đầu
Ai ướp phù vân vào nhan sắc!
Ai đắm hồng nhan chìm bể dâu!

Sông chảy về đâu em biết không?
Rong rêu đời sóng giạt trăm dòng
Có ai còn thấy từng con nước
Đã chảy trôi xa hút vạn trùng?

Tôi ở phương này em biết không?
Làm sao tôi thấy nắng phương hồng!
Làm sao tôi thấy chiều đang xuống!
Áo người bay trắng cả hoàng hôn

Em đợi gì không?
Mơ gì không?
Thấy chăng một chiếc lá tôi buồn
Đã rơi từ buổi trăng hàm tiếu
Đã rụng từ trăng chưa kịp rằm.

Lê Văn Trung

 

   EM VÀ CHIM TRỜI

 

Em ra vườn hót với chim
Tim em nhịp với trái tim đất trời
Chim ơi nhặt hạt tình vui
Hạt trong bạch ngọc hạt ngời minh châu
Lòng em xanh biếc một màu
Là màu xanh thuở ban đầu nguyên xuân


Em ra vườn bay cùng chim
Trên đôi cánh mỏng chở tình mây bay
Chim ơi nhặt hạt tình này
Hạt ba nghìn cõi, hạt ngoài vô biên
Em ra vườn nói cùng chim
Con đường giải thoát ta tìm trong ta
Trái tim đạo pháp sáng lòa
Em và chim giữa bao la nhiệm mầu.

Lê Văn Trung

 

 

EM VÀ CỎ HOA

 

Em cầm ngọn cỏ trên tay
Mới hay hoa cỏ đẫm đầy sương đêm
Mới hay trời đất mông mênh
Từ trong hạt cỏ nẩy mầm vô ưu
Suối lòng em một dòng vui
Chảy an nhiên giữa tình người bừng hương
Suối lòng em một dòng buông
Tim em là đóa diệu thường (*) ẩn hoa
Lời em hiệp lẽ Huyền Ca
Hòa nghìn cung bậc mượt mà yêu thương
Em cầm ngọn cỏ đẫm sương
Thấy vô thường cõi trong hồn cỏ hoa.
Lê Văn Trung


EM VÀ MÂY

Lang thang qua bải bờ chiều
Anh đưa tay vớt ít nhiều mây bay
Thấy em trong bóng mây này
Tan vào anh tận cuối ngày hoa niên.

 

EM VÀ HOA


Con đường hoa dưới chân em
Là thơ anh trải cho mềm gót chân
Một mai nằm dưới mộ phần
Nhớ bàn chân đã một lần em qua.

 

EM VÀ TRĂNG


Một đêm trăng chảy trắng đồi
Lòng em như lụa vàng phơi hương nồng
Anh ngồi niệm chú Huyền Không
Cửa tồn sinh mở bao vòng tử sinh.

                        Lê Văn Trung

EM VỀ HÔM ẤY


Em về hôm ấy trời chưa nắng
Lá bắp còn xanh chưa trổ hoa
Lòng chưa thoáng lạnh niềm hoang vắng
Tình tôi chưa thoáng niềm xót xa

Em về hôm ấy lòng như lụa
Áo chưa bay và gió chưa về
Lòng chưa nhuộm chút màu trăng úa
Tình tôi chưa lạc từng bước khuya

Em về hôm ấy đàn chưa chạm
Tơ rung vì nhạc chạm vào nhau
Lòng chưa tưởng tiếc chưa thương nhớ
Tình tôi chưa biết niềm thương đau

Em về hôm ấy Không về nữa
Tôi vẫn tin tình mới bắt đầu
Tôi nhìn bên góc trời hôm ấy
Dẫu hắt hiu còn một vì sao.
Lê Văn Trung

Em về hôm ấy không về nữa


Là em đi không biết về đâu
Tôi tìm chẳng thấy một vì sao
Hay là sao rụng bên trời bắc
Hay là chìm sâu dòng sông sâu

Là em đi tôi vẫn nghĩ rằng
Biết đâu còn chút nợ tình chăng
Gió rong rủi mãi miền lưu lạc
Một tối về rung rừng lá vàng

Là em đi đâu dễ phụ phàng
Sông xưa đò dọc tiếp đò ngang
Biết đâu lạc lỏng con thuyền nhỏ
Một mái chèo khua dẫu muộn màng

Là em đi chẳng lẽ không về
Hoa nhà tôi nở trắng bên hè
Thoảng mùi hương của màu hoa cũ
Xa mù em có lắng tim nghe.
Lê Văn Trung


EM VỀ MỞ LẠI GIÙM TRANG SÁCH

 (Gửi anh Trần Hoài Thư)

Em về mở lại giùm trang sách
Chừng đã nhiều năm ta bỏ quên
Em hong khô lại đôi dòng lệ
Đã ướt từng con chữ muộn phiền.

Em về lật mở từng trang sách
Đọc tiếp giùm ta những chuyện buồn
Chuyện những mảnh đời không lối thoát
Chuyện những dòng sông đã cạn dòng

Em về đọc lại từng trang sách
Ta sợ sau này sẽ lãng quên
Ta sợ mộ đời rêu úa rủ
Ôi hồn tráng sĩ cũng vô danh

Em về chép lại từng trang sách
Chừng đã chôn vùi giữa nhiễu nhương
Nước mắt đừng hoen mờ con chữ
Theo dòng nước mắt khóc quê hương

Có ai ngồi đọc từng trang sách
Cháy sém từ trong lửa hận thù
Chữ mất chữ còn như xương máu
Nhạt nhàu trong ký ức đau thương

Có ai ngồi lật từng trang sách
Chợt thấy tê buồn những ngón tay
Chợt thấy hồn ma trong hồn chữ
Lang thang như một kiếp lưu đày

Về khâu vá lại từng trang sách
Ta ngồi vẽ lại giấc mơ xưa
Đêm đốt nhang trầm ta khấn nguyện
Em về chép lại giùm trang thơ

Ta đã nhiều năm không trở lại
Con đường cố lý vẫn mù xa
Em có về qua ngôi nhà cũ
Hỏi giùm người có nhớ ra ta.

Lê Văn Trung 

EM VỀ, MƠ TIẾP CƠN MƠ

Em về sương trắng chiều đông
Tóc cài nơ lụa môi nồng hương thu
Em về mơ tiếp cơn mơ
Tôi bờ mê hoặc đợi chờ chiêm bao

Nở giùm tôi nhé quỳnh Hoa
Nụ hồng men mật nụ ngà ngọc hương
Em về nở một mùa trăng
Trải tình sương mỏng lụa mềm lên thơ

Em về mơ tiếp cơn mơ
Tôi chênh chao giữa đôi bờ thực hư.

                    Lê Văn Trung

EM VỀ NGÀ NGỌC GIẤC MƠ TÔI


Mai kia mốt nọ tôi trở về
Vườn cũ vàng ươm thơm nắng mai
Có đôi chim nhỏ trên cành biếc
Tiếng hót mềm như hương tóc bay

Đường hoa, ai lót mùa thu cũ
Để lá vàng tôi trải xuống chiều
Để gió hồn tôi tan nhè nhẹ
Lên màu son phấn của tình yêu

Tôi qua vườn cũ chợt dừng chân
Thấy đóa hoa xưa nở trắng ngần
Ô hay! Em của mùa xanh vắng
Trở về nhung lụa gót thanh tân

Em về ngà ngọc giấc mơ tôi
Hoa của tình xưa nở trắng trời
Em nở trong hồn tôi vạn đóa
Cho ngàn sợi máu cũng reo vui.

    Lê Văn Trung


EM VỀ TRONG CƠN MƠ

Mai em về thắp tình lên trăng
Sáng lung linh một nụ hoa rằm
Tỏa bay áo mỏng chìm trong gió
Da thịt trầm hương hay dạ lan

Mai em về vẽ tình lên sương
Dìu nhau vùi đắm mộng thiên đường
Tôi đem thơ trải mềm lên cỏ
Tôi nở vào thơ triệu đóa hồng

Mai em về xỏa tình trong mây
Chờ ai mà tóc mềm trên vai
Tìm ai mà tóc vờn trong lá
Nhớ ai mà vàng thu tóc phai

Mai em về gọi tình trong mơ
Vẽ nhớ nhung, vẽ nỗi đợi chờ
Vẽ mắt mù sương đêm nguyệt lặn
Vẽ vòng tay lạnh buốt trong mưa

Mai em về thấy gì không em
Mùa thu trong mắt có còn xanh
Nhớ chăng giọt nắng vườn xanh cũ
Nhớ chăng lời thơ hồng trong tim

                   Lê Văn Trung

 

EM VỀ TRONG MƯA

Hôm em về trời giăng mưa
Thịt da lụa mỏng sững sờ nồng hương
Tay thơm ngát nhánh tình hồng
Áo ơi mỏng quá những dòng thơ tôi

Hôm em về mưa đang rơi
Để trăm sợi nối đất trời vào thơ
Môi người ngậm cả cơn mơ
Mưa như dòng ngọc hai bờ vai ngoan

Hôm em về mưa hay sương
Hay trăm năm mộng nghìn phương gọi về
Em ơi kín một vòng tay
Mà nghe thương nhớ những ngày tình xa.

                                     Lê Văn Trung

EM VỀ VI DIỆU BÓNG XUÂN SANG

Trời đất cũng không đành phụ rẫy
Cho ta vàng với cánh mai vàng
Cho ta xanh với lòng xuân mới
Và nắng hồng thơm hương phấn son

Em cười một đóa trăng hồng ngọc
Gió cũng trầm hương áo lụa là
Em về! Như bóng chim huyền thoại
Nhiệm mầu đậu giữa giấc mơ ta

Trời đất cũng mở lòng ân điển
Cho ta về tắm bến xuân người
Ta nghe rộn rã từng con sóng
Một thời hoa mộng tuổi đôi mươi

Em về áo đính sương như ngọc
Và tấm lòng xưa cũng tỏa hương
Ta thấy màu xuân trên suối tóc
Vàng ươm như sắc thắm mai vàng
 

Trời đất cũng không đành phụ rẫy
Em về! Vi diệu! Bóng xuân sang!

                    Lê Văn Trung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trang thơ: Định Mệnh Thi Sĩ

  Bi Khúc 59/ Bởi khi viết là khi anh đang thở từng nhịp buồn rụng xuống nỗi cô đơn từng con chữ là từng cơn nức nở như chiều tan sầu ch...