Năm Mươi Năm Ngồi Uống Một Mình – Năm Mươi Năm Ta Rót Về Đâu - Năm Mươi Năm Ta Uống Một Mình – Năm Ngón Tình Long Đong Nắng – Nắng Chiều - Nắng Chiều Đông - Nắng Cuối Mùa - Nắng Đà Lạt - Nắng Hội An – Nắng Lụa Mùa Đông – Nắng Mai - Nắng Mới - Nắng Mới - Nắng Mùa Xanh Cũ – Nắng Nhớ Thương Người Tôi Nhớ Thương Ai - Nắng Sài Gòn - Nắng Thu – Nắng Vàng – Nắng Vàng Thu – Nếu một ngày không có em - Ngã Ba Duồng - Ngậm ngùi (2 bài) - Ngang Qua Gò Dưa Chạnh Nhớ Thi Sĩ Bùi Giáng - Ngày Xa – Ngày xưa - Ngày Xuân Quá Vội - Ngày Về Với Thiên Nhiên – Nghe Tiếng Chim Cu Gáy Nhớ Những Ngày Đã Xa
NĂM MƯƠI NĂM NGỒI UỐNG MỘT MÌNH
Năm mươi năm ngồi uống một mình
Rượu giang hồ chén nhớ chén quên
Chén đợi trăm năm bầm nước mắt
Chén gọi thiên thu mù cổ nhân
Ta rót tràn ly! Sao mãi ly không
Cho ta rót cạn cả tấm lòng
Cho ta rót hết từng cơn mộng
Ai uống cùng ta cạn nỗi buồn
Ta rót tràn ly hay ly vỡ tràn
Rót về đâu hỡi! Giấc mơ tan
Sao ta chưa uống mà say khướt
Sao ta không khóc mà lệ tràn
Ta vẫn rót và mời ta hãy uống
Rượu giang hồ là rượu của thương đau
Ồ không! Rượu của hồn thiên cổ
Chảy xuống đời ta cuộc bể dâu
Rượu ta rót? Sao ta buồn quá đổi
Rượu của người chảy suốt cõi hoang vu
Em ơi rượu cháy hồn khuê nữ
Sao em không về, rượu có đầy vơi
Rượu chưa uống mà lòng sầu muôn hướng
Lệ của nghìn thu chảy quặn lòng
Lệ của em vàng cơn huyển mộng
Lệ của ta tràn cả chiếc ly không!
Lê Văn Trung- 21/6/2017
NĂM MƯƠI NĂM TA RÓT VỀ ĐÂU?
Này đây ly rượu năm mươi năm
Ly rượu đời như giọt lệ bầm
Hãy uống cùng ta người yêu dấu
Hãy say cùng ta này tri âm
Năm mươi năm rượu chảy ưu phiền
Uống cùng ta khóc cuộc tình duyên
Cho men rượu cháy tàn cơn mộng
Cho men rượu tan vào nguôi quên
Ta rót về đâu giọt dỡ dang
Ta uống cùng ai giọt muộn màng
Em hãy vì ta mà uống cạn
Thương tiếc làm chi! Trời chia tan
Ta rót về đâu? Mơ về đâu?
Sông ơi! Ai đợi bến giang đầu
Mây ơi! Trôi mãi hồn ly xứ
Ta rót về đâu vạn cổ sầu?
Ta rót về đâu? Mơ về đâu?
Tình ơi! Tóc bạc áo phai nhàu
Em ơi có thấy chiều phai nắng
Rượu chảy chưa tàn cuộc bể dâu
Hãy uống cùng ta người yêu dấu
Hãy say cùng ta này tri âm
Đập vỡ ly đời sầu muôn kiếp
Nghe vỡ hồn thơ đã úa tàn.
Lê Văn Trung
NĂM MƯƠI NĂM TA UỐNG MỘT MÌNH
Ta say! Cứ tưởng là say thật
Rượu chảy về đâu? Lạc cõi người
Ai rót? Sao đành không thể rót!
Rượu trong? Sao lòng ta chưa nguôi!
Năm mươi năm ta uống một mình
Năm mươi năm chưa cạn nỗi tình
Ta say! Cứ tưởng đời nghiêng ngã
(Hay đã say vì hương tuyết trinh?)
Năm mươi năm, ta uống, đợi chờ
Ta say? Ta ngỡ mình đang mơ
Rượu không đủ ấm lòng lưu lạc
Rượu không đủ say tình em xưa
Năm mươi năm rượu chảy về đâu?
Rượu tiễn người, lệ chảy qua cầu
Ta trôi như bóng mây chìm sóng
Ta say mà như lòng ta đau
Năm mươi năm khát chén rượu người
Uống lệ mình, uống để cầm hơi
Năm mươi năm chén đời chưa cạn
Sao đành cạn hết cuộc tình tôi!
Lê Văn Trung
NĂM NGÓN TÌNH LONG ĐONG
Em có về đêm nay
Mà hồn tôi khuya quá
Chờ suốt một mùa thu
Lòng đã vào đông giá
Em có về đêm nay
Mà hồn tôi sương muộn
Chờ suốt một mùa trăng
Chờ đau mùa nguyệt lặn
Xòe bàn tay tôi đếm
Năm ngón tình lao đao
Năm mươi năm lỗi hẹn
Tình úa vàng xanh xao
Chỉ phương người quên lãng
Chỉ phương mình long đong
Chỉ hoài mà không thấy
Năm ngón tình hư không.
Lê Văn Trung
NẮNG
Sáng hôm nay, trời trong, rất trong
Lòng tôi như một dải mây hồng
Bay trong sương nắng, vương trên lá
Nhuộm xuống vườn xanh, hoa ngát hương
Sáng hôm nay, trời xanh, rất xanh
Lòng thơm như một đóa hoa quỳnh
Nhà ai nở mấy nhành lan tím
Hồn tôi ai vẽ mà nên tranh
Hình như mùa đông chưa trở về
Hình như tình thu còn đâu đây
Tôi nghe gió hát lời thơ ngọc
Tôi nghe lá reo nghìn âm giai
Ai giăng đầy tơ vàng như lụa
Phất phới bay trong nắng lụa là
Em về Áo mỏng Chìm trong mộng
Giọt nắng mùa xưa cũng nở hoa.
Lê Văn Trung
NẮNG CHIỀU
NẮNG CHIỀU ĐÔNG
Nghe xao xuyến lời của chiều gió rối
Lời của mây về đậu giữa hoàng hôn
Lời của nắng vàng phai tà áo mới
Lời của sương như lệ ngát môi nồng
Nghe xao xuyến mùi hương chìm trong lá
Lời của chim ngái ngủ gọi như mơ
Lời của khúc tình xưa về ru rất nhẹ
Lời của nghìn năm ngà ngọc câu thơ
Em đâu đó mà nghe vàng câu hát
Chiều mùa đông trải nhẹ nỗi chờ mong
Em đâu đó mà lòng tôi xanh ngát
Tình trăm năm tha thiết bến Trà Giang
Nghe câu hát mà lòng tôi ươm nắng
Nắng hoàng hôn vời vợi nắng chiều đông
Em đâu đó mà chiều rơi rất lặng
Chiều rơi vàng thương nhớ giữa mênh mông
Tôi ngồi nghe cả đất trời xao xuyến
Bước chân tình xa vắng như chiêm bao
Giọt nắng chiều đông thơm mùi hò hẹn
Dòng nắng tình ơi chảy mãi về đâu.
Lê Văn Trung
NẮNG CUỐI MÙA
Tôi hối hả chạy theo màu nắng úa
Nắng cuối mùa vàng nhuộm bóng hoàng hôn
Nắng của thu xa, nắng của phai tàn
Ôi giọt nắng hay lệ người lạnh giá
Tôi chạy mãi chạy hoài trong hối hã
Trong điêu tàn trong rời rã chiêm bao
Ôi giọt nắng của sương mùa xa vắng
Của nỗi niềm nghìn dặm cách xa nhau
Giọt nắng buồn phai trên áo lụa nhàu
Nắng cuống quýt trong vòng tay tội lỗi
Nắng hấp hối trong gió lùa tóc rối
Buổi em về nắng nhuộm mắt hoàng hôn
Tôi hối hã chạy theo giọt nắng tình buồn
Ôi nắng nhuộm câu thơ chiều tím thẫm
Tôi hối hả, con đường tình lận đận
Giọt nắng buồn như lệ úa trên môi
Giọt nắng thu xa vừa rụng cuối phương người.
Lê Văn Trung
NẮNG ĐÀ LẠT
Lê Văn Trung
NẮNG HỘI AN
Nắng cũng thơm mùi hương nhớ nhung
Đường phơi áo lụa nắng hanh vàng
Tóc trôi qua phố mềm hoa nắng
Thơ cũng vàng theo nắng Hội An
Em đến như mây chợt trở về
Vàng bay theo nắng xỏa trên vai
Nắng lụa như màu da mới gội
Em cầm giọt nắng chảy trên tay
Em về như nắng thuở mùa xanh
Nắng thắm môi ngoan ngọt trái tình
Lòng thơm hương nắng, ngon như mật
Em trải lòng reo nắng Hội An
Ôm nắng theo chiều nghe Vọng phố
Ôi nắng thơm mùi hương nhớ nhung
Em về hoa nắng vờn trên tóc
Cho sóng Hoài Giang cũng chạnh lòng.
Lê Văn Trung
NẮNG LỤA MÙA ĐÔNG
Quàng một chút nắng vàng thơm hương tóc
Em để lòng bay như gió xuân thì
Em để tình ươm một dòng sương bạc
Vào hồn tôi diệu vợi cánh thơ bay
Em cườm chút mây u huyền trên mắt
Và vòng tay ôm lụa nắng đài trang
Tôi nghe nhịp tim đời rung tiếng nhạc
Mười ngón tay nở mười nụ hoa hồng
Xâu từng hạt nắng vàng đông lấp lánh
Vòng cổ thơm da thịt ngọc ngà hương
Xin là gió của rừng mơ tóc rối
Xin là sông cho mộng chảy không cùng
Tôi ngồi đây gọi Mùa đông! Mùa đông!
Ôi mùa đông mà nắng lụa hoang đường
Em quàng lụa nắng hồn tôi nhé
Nắng nhuộm vàng thơ vàng nhớ nhung.
Lê Văn Trung
NẮNG MAI
Lê Văn Trung
NẮNG MỚI
Thu ơi! Nắng thắm vàng thơm quá
Nắng phả lên màu của nhớ nhung
Nắng rung như thể tà thu mỏng
Nắng hát như môi ngọc chớm hồng
Hoa của vườn xanh cũng dát vàng
Hoa vờn lóng lánh giọt sương tan
Nhớ người ôm nắng qua vườn biếc
Nắng tỏa hương từ mỗi bước chân
Nắng chảy êm đềm, nắng nhẹ tênh
Người có nghe chăng nắng tự tình
Hồn tôi từng giọt hòa trong nắng
Nắng chảy thành tơ lụa tóc mềm
Người có về nghe nhạc nắng rung
Âm giai như gió thổi qua rừng
Như hơi thở của nghìn yêu dấu
Như rượu hoàng hoa đã dậy hương
Tôi nghe nắng thắm từng cơn mộng
Theo bóng người về phơi áo thu
Hồn tôi ngào ngạt vườn hoa nắng
Người về cho kịp nắng, về mau.
Lê Văn Trung
NẮNG MỚI
Đừng khóc nữa em ơi Nghìn dòng lệ
Lê Văn Trung
Hương nắng còn thơm mùi áo cũ
Rụng xuống hồn tôi mấy giọt vàng
Nhớ xưa tóc rối lùa trong gió
Tình cũng thơm từng sợi nắng tan
Nhớ xưa nắng mỏng mềm như lụa
Nắng nhẹ rung như một phím đàn
Ai có về ngang trời Tư Chánh
Nhớ gửi cho tôi giọt nắng tàn
Nắng của chiều rơi về cuối phố
Nắng của hoàng hôn vừa sương giăng
Nắng của trăm năm chiều sương úa
Nắng của ngày xanh tình dở dang
Ai có về ngang trời Tư Chánh
Giọt nắng tình xưa đã lạnh vàng
Nắng chảy trong hương màu áo cũ
Đã rụng tàn theo nắng phụ phàng.
Lê Văn Trung
NẮNG NHỚ THƯƠNG NGƯỜI, TÔI NHỚ AI?
Ai đem nắng trải xuống vườn tôi
Long lanh từng sợi mỏng tơ trời
Lòng vui theo gió vờn trên lá
Lòng reo theo nắng vàng đang rơi
Nắng thắm trên chùm bông tí ngọ
Nắng hôn mà mượt đóa quỳnh anh
Nắng như áo mới ai đầu ngõ
Nắng vẽ hồn tôi lên lá xanh
Ngày xưa nắng thắm áo sân trường
Nắng rẽ đường ngôi tóc chải rằm
Nắng chảy vào thơ dòng hương mật
Nắng cười trong mắt, mắt mù sương
Ngày xưa có gã si tình lạ
Để hồn tan xuống nắng vai mềm
Rồi vương vấn mãi theo tà áo
Nắng cứ vàng rơi mỗi bước chân
Hình như nắng của hồn thu trước
Theo gió phương người về sáng nay
Tôi nạm vào thơ từng giọt nắng
Nắng nhớ thương người, tôi nhớ ai?
Lê Văn Trung
NẮNG SÀI GÒN
Không có mùa thu vàng phai áo lụa
Em cũng vàng ươm nắng thắm Sài Gòn
Từng giọt nắng theo em vào quán nhỏ
Nghe tiếng cười em trong nắng giòn tan
Tôi náo nức bay theo từng sợi nắng
Nắng mượt mà trên tóc chảy vào thơ
Nghe thao thiết hồn tôi chìm trong nắng
Em có nhìn thấy nắng ướp trong mơ
Xin gửi tình tôi thơm từng giọt nắng
Em về ươm ngà ngọc nắng Sài Gòn
Mai mốt em đi toa tàu chở nặng
Giọt nắng tình phai trên những dặm buồn
Không có mùa thu hồng môi mật ngọt
Tình cũng vàng ươm nắng lụa Sài Gòn
Em về. Xa vắng. Quên hay nhớ
Nắng tình tôi từng sợi úa chon von.
Lê Văn Trung
NẮNG THU
Lòng bỗng thơm hương mật
Nắng lụa mềm như nhung
Nắng vàng hoa ngũ sắc
Nắng hồng viền môi thơm
Nắng ru tình trên lá
Nắng soi hồn trong sương
Nắng từng chùm rực rỡ
Vàng mùa thu hoang đường
Ai vẽ tình lên nắng
Thơ pha màu trong mây
Ai vẽ vào tịch lặng
Bờ vai nắng lụa gầy
EM về hay nắng ngọc
Tóc bay chìm trong mơ
Thơ tôi chìm trong tóc
Nắng hay màu thu xưa
EM về hay nắng ngọc
EM về hay hoa bay
Nắng hay tình mật ngọt
Chảy mềm trong cơn say.
Lê Văn Trung
NẮNG VÀNG
Áo vàng thu! Nắng vàng thu!
Em phơi tình mỏng giữa mù sương tôi
Sương hay da thịt lộng ngời
Hồn tôi tan giữa đất trời bừng hương
Thịt da hay lụa hoa vàng
Mắt là thơ môi là thơ
Vòng tay ảo mộng tương tư hương người
Chim ơi sao ríu ran lời
Hồn mây xưa đã bên trời về chưa
Lê Văn Trung
NẮNG VÀNG THU
Nắng vàng thơm như lụa
Trên da tình vừa thu
Nắng ngọc ngà hương sữa
Từng giọt chìm trong thơ
Nắng mềm khoe áo mỏng
Nắng hiền ngoan trên vai
Người về như sợi nắng
Bay trong chiều heo may
Nắng đan từng phiến nhỏ
Trên tóc mùa vừa xanh
Nắng êm từng bước nhẹ
Nắng pha màu lên tranh
Người về tan trong nắng
Hoa vườn tôi tỏa hương
Người về bay trong nắng
Ảo mộng hay hồn sương
Ôi nắng mềm da lụa
Xanh mắt tình vừa thu
Linh hồn tôi nắng gọi
Nghìn năm còn tìm nhau.
Lê Văn Trung
NẾU MỘT NGÀY KHÔNG CÓ EM
Lê Văn Trung
NGÃ BA DUỒNG
(Tặng Phạm Cao Hoàng và Nguyễn Dương Quang)
Lê Văn Trung
NGẬM NGÙI
Và cánh hoa đời quá lẻ loi
Một hôm nào rụng dưới chân người
Ôi hồn tôi với hồn hoa ấy
Từng cánh rơi theo nỗi ngậm ngùi.
Lê văn Trung
NGẬM NGÙI
Đã sống những ngày không đáng sống
Thì tiếc thương chi chuyện đất trời
Chén rượu mời nhau cay nước mắt
Cố thổ đành chôn nỗi ngậm ngùi
Lê Văn Trung
NGANG QUA GÒ DƯA CHẠNH NHỚ THI SĨ BÙI GIÁNG
Ôi huyệt mộ trần gian này muôn thuở,
Ông nằm nghe sương rớt hột bình nguyên
Ngàn thu biếc tung tăng bầy dê nhỏ
Lá cồn lay xao xác gió xa miền
Ông nằm nghe tiếng chiều xanh nức nở
Con dế buồn vọng tới bến vô biên
Con bướm trắng con chuồn chuồn cánh đỏ
Con chồn loang những sắc mượt lông mềm
Ông đã đi từ bình minh nguyên thuỷ
Ông đã về từ cõi tịnh tinh khôi
Một con mắt khóc người xa buổi ấy
Còn một con dõi mộng cháy bên trời
Ông đã đi, đã đành là đi vậy
Mà trần gian không nở khóc chia phôi
Trái tim đỏ vẫn ngời dòng máu chảy
Một vì sao rực lửa phía xa xôi
Mây trắng mãi bồng bềnh muôn vạn nẻo
Quê nhà ơi vượn hú cuối chân đèo
Hồn ông với hồn thiên thu lạnh lẻo
Dòng sông trôi bờ quạnh bến hoang liêu
Hồn ông với hồn trăng sao rạng chiếu
Rừng truông khuya lồng lộng gió muôn chiều
Hồn ông với hồn đất trời vi diệu
Đã vạn lần hổn hển một tình yêu
Ông đã đi từ mang mang nguồn cội
Ông trở về từ thăm thẳm cao xanh
Trần gian hỡi trăm năm chừng ngắn ngủi
Một lần qua là từ biệt sao đành
Ông đã đến và đi riêng một cõi
Đã phai vàng thổn thức mấy thu xanh
Đã hò hẹn, đã tương phùng, chờ đợi
Đã chia lìa muôn ngàn nẻo lênh đênh
Ông đã đi mà vạn lần gởi lại
Linh hồn ông thao thức mấy phương người
Ông đã về mà lòng sầu cháy mãi
Trái tim nồng nhịp mỏi chốn xa xôi
Mở đôi mắt muôn vì sao nhấp nháy
Khép bờ mi chìm mộng cuối chân trời
Ông đã đi, đã đành là đi vậy
Mà trần gian không nở khóc chia phôi
Các em hỡi những nàng tiên Mọi nhỏ
Tình lao xao da thịt cháy hương rừng
Các em hãy về đây quì bên mộ
Khóc một lần thương tiếc bóng thanh xuân
Nghe xương máu ngấm trong hồn cây cỏ
Tận cõi về thăm thẳm của riêng ông
Ông đã đi mang mang hồn thiên cổ
Vẫn còn đây lời Phụng Hiến sau cùng.
Lê Văn Trung (kỷ niệm ngày mất của tiên sinh 7.10.1998)
NGÀY XA
Em nào hiểu giữa cơn say
Ta chiêm bao thấy một ngày rất xa
Tình không không cửa không nhà
Lòng như mây trắng bay qua biển chiều
Sẽ tan vào cõi tịch liêu
Một đời cát bụi cuốn triều bão giông
Ta là bóng của hư không
Tình em là nẻo vô cùng khói sương
Em nào hiểu giữa tai ương
Ta như mây gió trên đường chim bay
Bù em một cốc sầu đầy
Uống cho ta thấy một ngày đã xa
Lê Văn Trung
tạp chí Bách Khoa, Sài Gòn, 1970
NGÀY XƯA
Chúng ta thường hoài nhớ về những tháng ngày đã qua
Đã trôi xa
Đôi khi đã mịt mù trong quá khứ
Đã trôi xa
Đôi khi đã chìm trong nỗi nhớ quên chập chùng năm tháng
Đã rong rêu hết cả tượng linh hồn
Những tưởng rồi như bèo bọt bên sông
Như bóng mây
Như khói sương
Bên trời viễn mộng
Như hoàng hạc bay đi
Bay hoài
Bỏ lâu đài hang động
Ôi cái ngày xưa ấy tưởng không còn
Hai tiếng ngày xưa quá đổi mênh mông
Nhưng kỳ diệu!
Hiện về như phép lạ
Và cái ngày xưa kia sao mà đẹp quá
Đẹp lệ ngời trong đôi mắt mù sương
Đẹp man dại như một sớm tinh khôi hoa bên bờ dậu nở vàng
Ta lặng đứng nghe trào dâng sóng vỡ
Ta thao thiết ôm ghì ta để nghe từng nhịp thở
Của ngày xưa thần thoại đã quay về
Trái tim ta cười nhưng chảy lệ pha lê
Em thần thoại
Em ngọc ngà
Tinh khiết
Ta chết lặng giữa đất trời xanh biếc
Chuyện ngày xưa đẹp như giấc mộng hoang đường.
Lê Văn Trung
NGÀY XUÂN QUÁ VỘI
Lê Văn Trung
NGÀY VỀ VỚI THIÊN NHIÊN
(Tháng 6/69 -Tập san Văn)
Lê Văn Trung
NGHE TIẾNG CHIM CU GÁY NHỚ NHỮNG NGÀY ĐÃ XA
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét