Nhớ Người Hay Nhớ Dòng Sông – Nhớ Rượu Giang Hồ – Nhớ Thương Người Nhớ Cả Một Trời Quê - Như Chút Mây Bay – Những Bài Thơ Tình Viết Muộn – Những dặm chiều xa - Những điều chưa nghĩ tới - Những Đoản Khúc Rời – Những Đoản Khúc Rời – Những đốm lửa của niềm tin - Những Dòng Sông Tôi Và Em – Những mảnh vụn rời - Niềm quê - Niềm tin - Niềm Vui Nỗi Nhớ Ngậm Ngùi - Níu Gọi Một Mùa Thu - Nỗi buồn – Nỗi Buồn Bỏ Quên - Nỗi Buồn Mùa Đông – Nỗi Buồn Phương Bối – Nổi Chìm Dâu Biển Một Câu Thơ – Nỗi đau - Nỗi Niềm (2 bài) – Nỗi Niềm Du Tử - Nỗi Niềm Thiên Cổ Thoáng Mây Bay – Nỗi Niềm Trần Gian – Nỗi sợ - Nụ Đời Thơm Ngát Một Câu Thơ – Nửa Đêm Xem Quỳnh Nở - Nước Đã Xa Nguồn
NHỚ NGƯỜI HAY NHỚ DÒNG SÔNG
Chảy thương chảy nhớ bềnh bồng trong thơ
Để bâng khuâng để đợi chờ
Để nghe hiu hắt đôi bờ Trà Giang
Thuyền không. Bến vắng. Khói hoàng hôn xa
Thế thôi! Là thế thôi mà
Trăm năm cũng nhạt cũng nhòa trăm năm
Rằng cây đa cũ đã vàng mấy đông
Nhớ người hay nhớ dòng sông
Mà câu thơ mãi bềnh bồng người ơi!
Lê Văn Trung
NHỚ "RƯỢU GIANG HỒ" *
Hình như xưa ở chốn này
" Rượu giang hồ " ta với ngươi say ngậm ngùi
Hay là chỉ có đất trời
Hay là chỉ có một người cùng ta
Hay là dâu biển sông Trà
Sóng vô tình vỗ vào ta nỗi niềm
Phan Nhự Thứ, này Khắc Minh
Hà Nguyên Thạch, này Vương Thanh thuở nào
Giờ trôi giạt về nơi đâu
Một mình ta rượu giang hồ còn say
Hôm ta về lại chốn này
Rượu giang hồ chẳng còn ai uống cùng.
Lê Văn Trung
* Bài thơ Rượu Giang Hồ viết ở Quảng Ngãi năm 1969 và đăng ở Khởi Hành cùng năm. Nhân chuyến về QNg của nhạc sỹ Phạm Duy. Anh em Trước Mặt tổ chức đêm thơ nhạc. Tác giả đã đọc bài này tại Cafe Diễm Xưa.
NHỚ THƯƠNG NGƯỜI NHỚ CẢ MỘT TRỜI QUÊ
Em nói quê mình đã vào mùa mưa bão
Người miền Trung sống với lũ với giông
Nỗi giá rét len vào từng sợi máu
Giận hờn chi mà cuồn cuộn những dòng sông?
Buồn lòng chi mà dầm dề mưa dằng dặc lê thê
Mưa ướt đẫm mắt người như nhòa lệ
Và mùa đông ơi sao lạnh lùng đến thế
Réo u sầu rụng tím nhánh sầu đông
Thương chiếc lá bập bềnh con thuyền nhỏ
Tôi gửi theo mây xám từng nỗi nhớ
Gửi về đâu lời dang dỡ trăm năm
Ai có về, xa lắm, hỡi miền Trung
Em có nghe trong gió mùa Đông Bắc
Chút tình tôi vàng lạnh cũng theo về
Tôi nhớ thương người, nhớ cả một trời quê.
Lê Văn Trung
NHƯ CHÚT MÂY BAY
Một ngày anh về thăm ngôi nhà chúng ta
Ở bên kia thành phố
Là ngày cuối cùng anh bỏ đi
Mong được thấy em còn nguyên nụ cười
Tuổi lớn khôn đầy tay mộng ước
Em ngủ bình yên trong hầm núp đạn
Mơ chuyện thanh bình hoa gạo đỏ bên sông
Một sớm mùa xuân em sẽ theo chồng
Như chuyện mẹ cha hai mươi năm trước.
Mong được thấy mẹ anh ngồi bên bếp lửa
Hơ ấm đôi tay gầy guộc nhăn nheo
Vẫn mong đợi một ngày nào yên ổn
Vun nương khoai, nhen khói ấm mái tranh nghèo
Mong được thấy cha anh mỗi sáng
Uống chén trà thơm ngâm vài câu thơ
Dầu tuổi đã chất chồng đầy dâu biển
Lòng vẫn còn tươi những nỗi đợi chờ
***
Là ngày anh vĩnh viễn ra di
Vì hy vọng mẹ cha
Vì nụ hồng em mơ ước
Cũng mịt mù trăm cõi xa xôi
Chắc là em sẽ già cùng chờ đợi
Chắc là mẹ sẽ chết cùng cỏ cây
Và cha anh cũng không còn ở lại
Cõi đời anh đành như chút mây bay.
NHỮNG BÀI THƠ TÌNH VIẾT MUỘN
Dù qua bao vật đổi sao dời
Dù sông đã bên bồi bên lỡ
Dù tình người nước giạt bèo trôi
Mây cũng có khi tàn khi tụ
Trăng nào không khi khuyết khi tròn
Ta giữ hồn ta như đá trụ
Ngàn năm đứng giữa núi chon von
Cái nghĩa tình em ta vẫn giữ
Như sông với biển chẳng lìa nhau
Như cá như tôm yêu khe suối
Như trái tim Kiều giữa bể dâu
Có thể chỉ mình ta lầm lủi
Đường ta đi xa hút bụi mù
Và có thể đi hoài không tới
Bến đời em bãi quạnh hoang vu
Ta vẫn giữ như trời có đất
Như âm/dương/ nhật/nguyệt muôn đời
Giang tay giữa đỉnh trời, ta hát
Thiên thu còn vọng khúc tình vui.
Bài …
Ta một đời tha mãi sợi tình không
Cứ lảng đảng cứ trôi buồn đâu đó
Sót lại trong ta chỉ một tấm lòng
Tấm lòng buồn cứ mãi rưng rưng
Rưng rưng suốt bốn mùa lá úa
Gió thổi buốt mây trời không trở lại
Bờ bãi tình ta lau sậy chập chùng
Ta, con kiến cần cù
Tha sợi tình không
Em mãi mịt mù muôn nẻo lạ
Ta ngồi vẽ
Bức tranh tình trắng xóa
Sắc màu nào không úa một lòng thu
Ngọn gió oan khiên bỏng rát mặt người
Em thổi cát bụi tình xa hút
Tôi, con kiến
Một đời cật lực
Cứ tha hoài
Chiếc tổ rổng không.
1/
Không biết làm thơ chưa hề uống rượu
Giá thuở trước em lấy ta là phải đạo
Đâu đến nỗi nào hai đứa mãi long đong
Em bảo em không yêu ta em phải theo chồng
Ta biết tỏng ngàn lần em nói dối
Ta nói ta yêu em mà không hề tin nổi
Ta để tình mình trôi tuột ra khơi
Em biết chồng em em có ăn ở với hắn suốt đời
Cũng chỉ quẩn quanh trong vòng cơm áo
Cũng chỉ ngược xuôi đồng tiền bát gạo
Cứ lo toan tom góp của trần gian
Ta giang hồ cũng có lúc sa chân
Dâu biển nổi chìm đầu đường xó chợ
Ta sống vô danh không bằng rơm rạ
Nhưng tình ta lạnh buốt một đường gươm
Ta yêu em là yêu cái vô cùng
Trời dất bao dung thánh thần bảo bọc
Ấy thế mà tình ta trôi vèo như gió thốc
Mới hiểu cái tình là cái khó cầm tay
Ta thấm cơn đau như thấm rượu nồng cay
Ta tài tử em giai nhân là cái nghiệp
Ta nói yêu em là trăm lần nói thật
Mà để tình mình trôi tuột ra khơi.
2/
Như lời hò hẹn của phôi phai
Như câu hát dỡ chiều mưa vội
Để tiếc thương vàng chiếc lá bay
Em xa xôi như những dặm đường
Tôi đành đi tiếp cuộc hành hương
Ngày mai trong những toa tàu lạnh
Tôi thắp cho tôi ngọn nến buồn
Tôi nhớ em chiều mưa phố xưa
Nhớ tôi áo bạc quán giang hồ
Tôi ngồi đếm những dòng mưa lạnh
Chảy xuống hiên buồn em thoáng qua
Ôi tình tôi như tiếng thở dài
Như lời hò hẹn của thiên tai
Như câu kinh nguyện ngày sau hết
Em có nghe chăng?
Tiếng thở dài.
3/
4/
5/
6/
7/
Vừa tàn rơi mấy nụ
Em một thời yêu tôi
Tình xanh phai quá vội
Tôi ngồi đây mười năm
Chờ
Nghe sầu rụng mỏi
Em về đâu mười năm
Xa mù không ngoái lại
Tôi đi suốt đời tôi
Nhặt chùm bông úa nhạt
Nấm mộ tình thiên thu
Lạnh căm màu sương bạc.
8/
Có thể lòng em ta chẳng tường
Mà ta cứ mãi hoài ray rức
Con đường vàng úa lá yêu thương
Chẳng nói nên lòng không âm vọng
Lặng câm trong cõi quạnh hiu này
Chẳng đi, một đời ta như núi
Nghìn năm gió hú lạnh đồi Tây
Nghìn năm khe suối không buồn chảy
Sầu bám rêu xanh sỏi đá buồn
Và những hoàng hôn trôi đi mãi
Trùng trùng điệp điệp những hoàng hôn
Thôi nhé, cũng đành riêng mỗi cõi
Tình ta mắc cạn, người mỗi phương
Đành xem như một cành hoa dại
Một thuở vô tình đã tỏa hương.
10/
...
Tiếng vọng nào sâu xuống giữa chiêm bao
Dẫu xa xôi dẫu muông trùng sông biển
Tôi gửi hồn mình lấp lánh với trăng sao.
SG đêm 16.08.16
11/
Để quên đâu đó vừa xa vừa gần
Có người nhớ suốt trăm năm
Rồi chiêm bao thấy nắng vàng bên sông
Thấy áo xanh thấy áo hồng
Thấy mây phiêu lãng chập chùng nước trôi
Cái nghiên cái bút của Trời
Xin cho tôi vẽ vào tôi bóng người
Thèm nghe tiếng nói tiếng cười
Để lòng nhẹ bớt lỡ bồi sông ơi.
Bài 12
14/
Thấy hoa cỏ đã tốt tươi đôi phần
Lòng ta như cũng nở vàng
Vài ba cánh, dẫu muộn màng tình em
Chập chờn nghe tiếng chim quen
Gọi nhau về đậu trên cành xôn xao
Mây còn ngủ chóp đồi cao
Em nghiên bóng nhỏ hái rau ven đường
Đất trời dậy một mùi hương
Như mùi da thịt mãi còn nguyên xuân (*)
(*) Chữ của Bùi Giáng
16/
Chỉ sợ lòng đã sớm rêu phong
Đã chìm đã nổi trong giông bão
Và hắt hiu tro lạnh lửa tàn
Tay ôm chưa trọn ấm vai người
Sắc màu xưa có dễ tàn phai
Tình chớm heo may tình chớm lạnh
Hồn đã sương vàng chiếc lá bay
Em hút ngàn xa tôi vạn nẻo
Tìm nhau trong những giấc mơ buồn
Và giữa mênh mang chiều quạnh quẻ
Lòng cũng chùng theo nỗi nhớ mong
Tôi gọi tên từng chiếc lá khô
Từng viên sỏi nhớ dấu chân người
Tình tôi là một dòng sông lạnh
Chảy suốt thiên thu nỗi ngậm ngùi
Có giữ cho nhau một tấc lòng
Giữa đất trời quá đổi mênh mông
Thì đây, cả nỗi niềm thiên cổ
Vẫn tươi nguyên những giọt máu hồng.
17/
Để rót giùm nhau ly rượu buồn
Dù chẳng thương gì tên mạt vận
Còn hơn hoài phí cái thanh xuân
Ta nay rượu chỉ vài chung nhỏ
Tình cũng dăm câu cho ấm lòng
Nhưng nếu ván đời chưa đủ cửa
Em ngồi chia bớt lá bài suông
Xin cứ mở lòng bày gan ruột
Cụng ly là chạm chút tình xưa
Biết mỗi đời ai là mỗi cảnh
Và trăm năm thuyền đã xa bờ
Chia bớt chút buồn vui cuối cùng
Rót giùm nhau từng chén cô đơn
Hãy đến cùng ta cho có bạn
Ván đời sấp ngửa lá bài suông.
Bài 18
Kéo theo đời những chiếc toa không
Anh rồi cũng từng ngày dang dở
Trên nền xưa rêu bám tình buồn
Và mùa xưa rụng lá thu đông
Anh trơ trụi nhánh cành trơ trụi
Và em xưa quần lụa áo hồng
Giờ chợt cũng ngày xanh quá vội
Góc phố cũ một lần trở lại
Đời đìu hiu như tiếng thở dài
Dòng sông đã một lần không chảy
Như tình mình chết giữa thiên tai
Ai cũng một đôi lần lầm lỡ
Anh lỡ lầm suốt cuộc trăm năm
Con tàu đã trở về ga cũ
Linh hồn anh là những toa buồn.
Lê Văn Trung
NHỮNG DẶM CHIỀU XA
Ta ngồi lại bên dốc đời hiu quạnh
Chờ người về
Tình đã chớm trăm năm
Nỗi đợi chờ trắng xóa cuộc phù vân
Lòng chưa thắm đã hạ huyền trăng khuyết
Ta vẫn ngồi đây đời đời kiếp kiếp
Phương người xa hun hút những dặm chiều
Người có về theo một thoáng mây bay
Mà tóc vướng vào thơ từng sợi mỏng
Mà mắt nhuộm vào thơ lời ước nguyện
Trăm năm trôi như một giấc mơ buồn
Ta ngồi nghe bên sườn dốc hoàng hôn
Tiếng gió hú gọi nghìn thu mê hoặc
Tiếng gió hú gọi tình thu chìm khuất
Đã rụng vàng từ độ mắt giăng sương
Ta ngồi đây mà réo gọi nghìn phương
Chiều đã xuống
Bên dốc đời
Chiều xuống
Những dặm chiều
Hun hút
Dặm chiều xa.
Lê Văn Trung
28.06.20
NHỮNG ĐIỀU CHƯA NGHĨ TỚI
không nghĩ đó là cuộc hội ngộ sau cùng
nên chưa nói lời vĩnh biệt
nên chưa hỏi ngày mai về đâu
nên chưa gửi lời chúc phúc bình an
nên chẳng hỏi ngày mai thế nào
chúng ta vô tình chúng ta dửng dưng
cái bắt tay bình thường
ánh mắt nhìn bình thường
cái mỉm cười bình thường
giống như cuộc sống vẫn bình thường
không ai biết dưới cái lớp váng bình thường
ẩn chứa điều gì
không ai biết đằng sau cái vỏ xác thịt của đời người
ẩn núp cái bóng của sự hủy diệt
lúc bắt tay Duy lúc nói lời chào bình thường
rồi ra về
bỏ lại bàn ghế trống trơn
mỗi người một nẻo
không ai nhìn thấy ai đi về đâu
không ai nghĩ về ai ngày mai thế nào
chúng ta bị cuốn vào những điều phi lý cần thiết và không cần thiết
để rồi chưa kịp mong có một lần gặp lại
thì Duy đã bỏ đi
mãi mãi.
Lê Văn Trung
NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI
28
(Nhân ngày trở về mặt đất)
Có một ngày người đã được sinh ra
Chân chạm đất và bắt tay mặt trời
Sững sờ với tình yêu
Mỉm cười cùng tuyệt vọng
Và bất chợt như con thuyền ngược sóng
Đi một đời chưa hết nỗi hoang mang
Và có một ngày người đã được sinh ra
Như viên đạn bắn xuyên lòng vũ trụ
Cơn địa chấn trên ngực người thiếu nữ
Nỗi đớn đau mềm vàng lụa áo thi ca
Mặt đất muộn phiền
Và những cánh hoa
Chưa kịp nở sao tàn phai quá vội
Người đến như chiều
Về như đêm tối
Ở lại cùng vô tận cõi hoang vu
Người đã được sinh ra hay chỉ bất chợt quay về
Và thảng thốt thấy mình như khách lạ
Mặt đất nào một thuở bỏ ra đi
Cõi đời nào chìm khuất những cơn mơ
Có đôi mắt của nghìn thu diệu vợi
Người trở về
Hay nối tiếp cuộc phân ly
Sững sốt với tình yêu
Mỉm cười cùng tuyệt vọng.
Sài Gòn 30.03.2017
29
Thôi đừng mưa nữa ơi chiều
Đừng làm ướt cả cánh diều tuổi thơ
Đừng làm ướt nhòe cơn mơ
Đừng rơi lạnh buốt đôi bờ vai ngoan
Đừng giăng giăng đừng miên man
Đừng chiều trong mắt úa hoàng hôn tôi
Thôi đừng giọt, thôi đừng rơi
Đừng gieo tí tách buồn ơi là buồn
Đừng cuồn cuộn, đừng tuôn tuôn
Để bàn chân chạm qua hồn lặng im
Thôi đừng mưa nữa ơi tình
Mưa xa xăm, mưa dặm nghìn buồn tênh
Từng sợi nhớ nối sợi quên
Và thơ cũng chảy lênh đênh theo người
Thôi đừng mưa nữa mưa ơi
Hồn tôi hòa giọt lệ trời về đâu?
44
Ta thèm khát mở toang bờ bến la
Cửa tồn sinh em nỡ khép sao đành
Ngày sắp tắt bóng chiều rơi hối hã
Đừng vội vàng khâm liệm cõi tình xanh.
45
Lòng bỗng dưng như gió giao mùa
Tình vừa chớm lạnh vừa giăng mưa
Lá của mùa xưa vàng quá đổi
Chưa đành rụng xuống giữa cơn mơ.
SG. 10. 04. 17
46
Kính viếng thi sĩ Hoài Khanh
Đi là tiếp những chặng đường sinh tử
Là trở về hội ngộ dưới trăng sao
Nơi cát bụi cũng vàng lên rực rỡ
Là thiên thu run rẫy mộng ban đầu
Đi là mở những khung trời đã khép
Là rạng ngời cháy rực bóng hư vô
Là đối mặt với lũy thành hủy diệt
Cho trần gian lồng lộng một hồn thơ.
47
Tôi thấy người như một giọt sương
Tôi uống người như ly rượu hồng
Giọt sương huyền hoặc từ đôi mắt
Ly rượu thơm từ đôi môi ngon
Tình không phai men tình say hương
Cơn mơ trần gian sao hoang đường
Ai đem nhuộm cả vào đôi mắt
Màu của thiên thu của vạn trùng
Hay người là hoa đêm dạ lan
Hay người là sen mùa hạ vàng
Ngàn năm tóc rối bời cơn mộng
Còn đây nguyên sơ màu thanh tân
Và người như là dòng suối trăng
Tình người thơm như đêm nguyệt hồng
Tôi kết thơ nghìn con thuyền mộng
Tôi xuôi theo dòng người mênh mông.
49
Tôi về giữa mùa xanh xưa đứng gọi
Vườn thanh xuân đã mấy độ thu vàng
Thương sợi tóc lạnh buồn theo gió rối
Hương nguyệt buồn lên đôi mắt trầm hương
Chiều heo hắt trong cõi người xa lạ
Nhớ quên từng góc phố, từng con đường
Bóng ai đó như sương mềm trên lá
Trong cõi chiều vời vợi mắt mù sương
Tôi trở về, năm mươi năm chìm khuất
Dòng sông tôi sóng vẫn réo tên người
Lòng xưa cũ đã đôi bờ bồi lấp
Và tình ai cũng bồi lấp đầy vơi
Khi trở về như chuyện người du tử
Tóc phong sương bụi trắng câu thơ buồn
Tôi đứng gọi bóng chiều rơi cuối phố
Nỗi nhớ người vời vợi mắt hoàng hôn.
52
Có những sớm mai ngồi một mình
Ta nghe trong trời đất lặng thinh
Có bàn chân chạm vào trong gió
Có mùi hương tỏa vào nhớ quên
Hình như tóc rối vàng sân trường
Ta thấy mắt ai mù mưa sương
Và bóng ai qua vườn xanh cũ
Bé bỏng trinh nguyên một đóa hồng
Ta đã ngồi đây năm mươi năm
Ta đã chờ đây nghìn đêm rằm
Trời ơi mỏng quá hồn nhung lụa
Trời ơi nôn nao tình nguyệt cầm
Em về một sớm thu vừa biếc
Ta ngồi chờ nghe mùa hạ vàng
Ai rót mật ngời vào trong mắt
Ai uống lệ ngời lên môi ngoan
Năm mươi năm ta ngồi một mình
Năm mươi năm trời đất lặng thinh
Có đợi chờ không mà quay quắt
Mà sao lồng lộng gió mông mênh.
53
Tôi mãi đi như sẽ chẳng bao giờ
Phải dừng lại bên bờ tuyệt vọng
Dẫu rất mong manh tình em như sương mỏng
Như mây phai mờ mịt mấy phương người
Như sông lụa đã hanh chìm bãi vắng
Tôi mãi đi dù gập ghềnh lận đận
Dù máu xương mòn mỏi, dù rách vá tả tơi
Dù "em vẫn đi bên cạnh cuộc đời"
"Dù nước mắt có dăm lần chảy ngược
Dù nước mắt đã tím bầm gan ruột
Em nén chìm để giấu một niềm đau
Tôi mãi đi như sẽ chẳng bao giờ
Phải dừng lại bên bờ tuyệt vọng
Để hiểu được đâu là chân dung cuộc sống
Đã vẽ nên từ những nghiệt ngã đời người
Chân vẫn bước dù bao lần vấp ngã
Máu vẫn sôi dù dòng chia trăm nhánh lạ
Tôi đi về ánh sáng trái tim em
Tận vô cùng thăm thẳm cuối trời đêm
Ôi ánh sáng nhiệm mầu của tình yêu vĩnh cửu.
54
Thế nào rồi em cũng trở về nơi cõi riêng của em
Trong căn phòng với bốn bức tường khép kín
Em nhốt hạnh phúc mình với nỗi hân hoan không thể tan lìa không thể sẻ chia
Ôi hạnh phúc đơn sơ thế mà tôi không thể
Ôi niềm vui đơn sơ thế mà tôi không có
Cửa vẫn khép hờ nhưng không bao giờ mở
Để em nhìn ra khoảng trời im vắng ngoài kia
Để em nhìn ra những kỹ niệm hơn bốn mươi năm lặng lẽ đi, về
Và những câu thơ tôi ướt mềm cơn mưa mùa đông
Và cả hồn tôi lơ lững giữa vô cùng
Không thể đậu trên một nhành xanh cũ
Những cánh hoa ngày xưa bây giờ tàn rũ
Em có bao giờ tưởng nhớ một mùi hương?
Em có bao giờ qua vườn cũ xưa không?
Nơi nước mắt đã nhòe trong ký ức
Nơi linh hồn em đã một lần thổn thức
Mối tình đầu không thể gọi tên nhau
Em có bao giờ?
Không!
Em đã lãng quên trong mịt mù nỗi nhớ
Và trong căn phòng em phong kín cả lòng xưa
Em cất giữ niềm vui riêng như cõi đời này vẫn vậy
Của riêng em và với một người
Tôi trọn đời hun hút giữa mù khơi.
Lê Văn Trung
NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI
Nhung Lê phổ với tựa đề NHƯ LỜI CỦA KHÓI SƯƠNG.
Lòng đôi khi buồn hơn giấc mơ
Tình đôi khi vàng như lá khô
Áo ai vàng quá! Vàng thu quá!
Mắt ai buồn ơi! Buồn như thơ
Mùa chớm phai, tình đi không về
Chiều hoang vu qua hồn heo may
Tôi đốt lá chiều hong nỗi nhớ
Sợi khói còn vương trên bàn tay
Ai hát ngoài kia lời kinh buồn
Hiu hắt như lời của khói sương
Người bỏ người đi đành đoạn quá
Tình bỏ tình đi không xót thương
Lòng đôi khi buồn cung nhị hồ
Tình đôi khi chùng câu nam ai
Thuyền đi đau buốt từng con sóng
Người đi đau buốt hồn trăng xưa
Đường người đi, đường qua mấy sông
Chiều người đi, chiều trôi mấy dòng
Thấy chăng trên xác bài thơ cũ
Đọng giữa tang thương giọt máu hồng.
Lê Văn Trung
NHỮNG ĐOẢN KHÚC RỜI
Người gom hết gió ươm thành bão
Thổi suốt tình tôi những trận cuồng
Bão xoáy trăm năm vùng hư ảo
Cho mờ cho khuất cõi hư không
Rừng tôi cũng xác xơ từ ấy
Ghềnh đá trơ buồn những vết rêu
Có con chim lạ từ thiên cổ
Trước nỗi điêu tàn rụng tiếng kêu
Có người khách lạ từ phương lạ
Nhặt tiếng kêu buồn máu đỏ tươi
Và thơ từ đó vàng như lá
Nhuộm cả không gian nỗi nhớ người
Gió bão réo hoài cơn mộng dữ
Sông tôi vỡ sóng xót thương bờ
Thương hải chập chùng thương tiếp hải
Nát nhàu cùng tận những cơn mơ
Có người khách lạ từ phương lạ
Nhặt những cơn mơ giạt cuối ghềnh
Bỗng thấy bóng mình hiu quạnh quá
Vật vờ trôi giữa những lênh đênh.
Lê Văn Trung
NHỮNG ĐỐM LỬA CỦA NIỀM TIN
Thắp giùm tôi những đốm lửa muộn màng
Cho tôi thấy bên ngoài vòng thù hận
Một con đường sẽ dẫn tới yêu thương
NHỮNG DÒNG SÔNG TÔI VÀ EM
Là dòng sông chảy ngậm ngùi trong thơ
Bóng tôi và bóng con đò
Bóng trăng lạnh phía mịt mờ bóng chim
Dòng sông nào chảy qua em
Là dòng sông của nhớ quên chập chùng
Bóng em và bóng mây buồn
Cứ trôi phiền muộn qua hồn sông trôi
Những dòng sông chảy qua tôi
Chở vào ảo vọng qua đời tàn phai
Hoang vu lau sậy hao gầy
Có nghe sóng gọi bên này bờ quên
Những dòng sông chảy qua em
Chở vào bèo bọt nổi chìm đời nhau
Sông ơi sông chảy về đâu
Mà chưa qua hết bể dâu cuộc tình
Lê Văn Trung
NHỮNG MẢNH VỤN RỜI
Bốn mươi năm ngậm ngùi qua lạnh lùng.
2/ Đầu hai thứ tóc trắng đen
Sợi buồn rụng xuống chưa yên phận người.
3/ Chuyến xe cuối một mình tôi
Ngang qua trạm vắng không người nhìn theo.
4/ Sương em lạnh một bờ tôi
Sông tôi lạnh một dòng xuôi muộn phiền.
5/ Một hôm lạc đến Đại Lào
Lá vàng Phương Bối năm nào còn bay
Đưa tay vin cội thông gầy
Hồn Du Sĩ đã cuối ngày trần gian
Lê Văn Trung
(Tháng 5 với H.Lộc, HĐ Thao, Văn Bá)
Có kẻ đề thơ lên bục cửa
Bao năm đi biệt rồi không về
Những tưởng sông hồ muôn vạn nẻo
Vẫn còn đau đáu một niềm quê
Bỏ lại bờ tre Bóng mẹ già
Từng ngày ngong ngóng đứa con xa
Bỏ lại vườn khuya Trăng lẻ bóng
Áo lụa nhàu phai buổi xế tà
Bỏ lại bờ sông Mỏi mạn thuyền
Ai còn thương nhớ? Ai đành quên?
Có người ly khách nghìn phương lạ
Nhìn mây mà xót cuộc phong trần
Thôi nhé Thơ còn in bục cửa
Chẳng có ai người đọc Xót xa
Nghìn sau thơ cũng là tro bụi
Tan theo sương khói chốn quê nhà
Lê Văn Trung 9. 10. 20
Chưa đủ no ngày hai bữa rau rừng
Nhưng câu hát lừng hương mùi da thịt
Vẫn nhiệm mầu nguyên vẹn tuổi thanh xuân
Ta cuốc bẩm em cày sâu gian khổ
Áo sờn vai, tình đẫm mặn mồ hôi
Nhưng mỗi đóa hồng ta vừa chớm nở
Vẫn rạng ngời lửa cháy của đôi môi
Từng ngày qua có thể từng giông bão
Đã từng phen xơ xác lá cây đời
Tim bé nhỏ đã khô từng giọt máu
Tôi và em chừng ngả giữa dòng trôi
Nhưng em hỡi đời ta là biển rộng
Và tình ta là những cánh buồm căng
Cơn sóng lạ có đôi lần giận dữ
Thuyền ta về vẫn đậu bến trăm năm.
Lê Văn Trung
NIỀM VUI NỖI NHỚ NGẬM NGÙI
Có đôi khi lòng cũng chợt vui
Chợt nôn nao nhớ cả đất trời
Nhớ ly rượu cháy nồng cơn mộng
Nhớ người đã phụ cuộc tình tôi
Lòng đôi khi nhớ cả nỗi buồn
Nhớ người xỏa tóc chiều bên sông
Nhớ đôi môi tím lời câm lặng
(Chôn lời phụ bạc chết trăm năm)
Và đôi khi lòng cũng muốn quên
Dòng máu buồn chảy ngược trong tim
Và hồn thơ rối bời như tóc
(Tóc người rối mãi cuộc tình duyên)
Lòng đôi khi muốn khép lại chiều
Thắp đời mình ngọn nến hoang liêu
Gõ mãi vào tim lời lạnh buốt
Từng hồi chuông rụng tiếng chim kêu
Và đôi khi lòng cũng chợt vui
Ta như giọt rượu cháy môi người
Và đôi khi lòng buồn quá đổi
(Trời đất nhìn ta cũng ngậm ngùi)
Lê Văn Trung
NÍU GỌI MỘT MÙA THU
có ai về níu mùa thu cũ
nhặt những tàn phai cuối phận người
chiếc lá đời tôi vàng mấy độ
còn vương màu nắng thuở đôi mươi
hãy đốt giùm tôi bừng lửa cháy
hãy ướm cho nồng lệ ngát hương
hãy uống như lòng nhau bỏng khát
hãy say như rượu ủ đêm hồng
có ai về khoác áo mù sương
lụa mỏng da ngời đêm dạ lan
sợi tóc nào rơi từ thơ ấu
trói cả đời nhau vào trăm năm
có ai còn gọi nhau mà ngỡ
tên của mùa thu hương sắc xưa
tên của đời nhau còn duyên nợ
tên của từng đêm mộng sững sờ
về thắp đêm hồng trăm ngọn nến
soi lấy tình thu trong mắt đen
soi bóng đời nhau - dù lỗi hẹn
mịt mù xa hút tuổi hoa niên.
Lê Văn Trung
NỖI BUỒN
Thấy trong hoa giọt lệ nhòa của ai
Hay là lệ của chiều phai
Hay là giọt nắng u hoài tàn rơi
Hay là sương trắng ngậm ngùi
Nạm vào thơ những đầy vơi cuộc tình
Hay là sợi gió tình duyên
Ru hoài nỗi nhớ niềm quên bạc lòng
Chảy qua em, chảy ngập ngừng, về đâu?
Qua em là những nhịp cầu
Rong rêu triền bãi nông sâu bến bờ
Em cầm thả xuống dòng mưa lệ chiều
Trăm năm thơ cũng úa nhàu
Mãi lênh đênh mãi trôi vào lãng quên
Lê Văn Trung
NỖI BUỒN BỎ QUÊN
Người bỏ quên một nỗi buồn trong tôi
Bỏ quên từ những tàn phai
Từ câu thơ úa trên tay lá vàng
Bỏ quên từ những dở dang
Từ hoang vắng nhuộm tím hoàng hôn tôi
Bỏ sợi mưa ướt vai người
Hai bờ tóc rối chảy hoài trong mơ
Bỏ quên câu đợi câu chờ
Lòng xưa rêu biếc vườn xưa ai về
Réo vào vô vọng tiếng còi mùa đông
Người bỏ quên một nỗi buồn
Trong tôi là những mênh mông cõi người.
Lê Văn Trung
NỖI BUỒN MÙA ĐÔNG
Rồi gió mùa thu cũng lạnh vàng
Sương đã mờ giăng buổi chớm đông
Người quàng khăn lạnh quanh câu hát
Vạt nắng buồn như dòng lệ tàn
Rồi cũng mình tôi một bến sông
Từng con nước chảy quạnh qua lòng
Lá mùa xưa rụng vào thương nhớ
Rêu úa thềm mơ từng dấu chân
Tình đã tàn thu, tình chớm đông
Mai người về tay vịn cành sương
Tay đan sợi tóc vào quên lãng
Tay níu hoàng hôn chạm nỗi buồn.
Lê Văn Trung
NỖI BUỒN PHƯƠNG BỐI
Gió trăm năm thổi qua chiều
Hồn tôi chiếc lá rơi theo bóng người
Bóng mây mùa cũ còn bay cuối trời
Màu hoa buồn rũ tóc người hương phai
Tôi trăm năm cuộc đi dài
Nghe đau dặm cỏ cuối ngày phôi pha
Buồn như buồn tự phương xa lạnh về
Hồn tôi đọng xuống lòng khe
Lặng im trôi giữa bốn bề đìu hiu.
Lê Văn Trung
NỔI CHÌM DÂU BIỂN MỘT CÂU THƠ
Em tiếc thương chi mà câu hát
Vàng cả đêm tôi tiếng thở dài
Em tiếc thương chi mà xa hút
Còn về gọi mãi những phôi phai
Tình không níu được tình như mây
Xa rồi tay nhớ quá bàn tay
Từng ngón đan buồn trăm nỗi nhớ
Từng ngón thơ xưa cũng úa gầy
Em hát về ai lời dỡ dang
Em gửi về đâu mộng héo tàn
Mà nghe tiếng hát như dòng lệ
Chảy mãi vào trong những vỡ tan
Em gửi về đâu mà tiếng hát
Như lời hoài vọng giấc mơ xưa
Sông chảy về đâu mà xa hút
Nổi chìm dâu biển một câu thơ.
Lê Văn Trung
NỖI ĐAU
Tôi về thắp lệ khóc trần gian
Con đường thập giá dài hun hút
Là nỗi đau trong cõi địa đàng.
NỖI NIỀM
Lòng chưa đành áp thấp
Mà tình em giăng mưa
Cho chiều tôi bão táp
Xác xơ hồn trăng xưa
Tay cầm hạt mưa nhỏ
Như cầm giọt tình buồn
Chiều giăng mù nỗi nhớ
Trôi hoài vào mênh mông
Tay cầm hạt mưa nhỏ
(Hay lệ người rưng rưng)
Vòng tay đời lạnh quá
Còn ấm tình nhau không?
Lòng chưa đành chớp biển
Tình em vội mưa nguồn
Rừng đời tôi thác đổ
Qua mấy ghềnh tai ương
Thơ tôi vàng như lá
Úa bầm trong chiêm bao
Tình em vàng như lá
Trôi về tận phương nào?
Lê Văn Trung
NỖI NIỀM
Lê Văn Trung
NỖI NIỀM DU TỬ
Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Còn tình người xin gửi lại cho em
Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trên từng phút luân hồi
Biết bao lần nhuốm hồn trong sương khói
Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi kiếp trăm năm?!
Lê Văn Trung
NỖI NIỀM THIÊN CỔ THOÁNG MÂY BAY
Tôi bỏ tôi đi không đành đoạn
Tôi gọi tôi về đầy xót xa
Vườn cũ đã then cài kín cổng
Đường rêu không một bóng người qua
Nhện giăng kín cả lòng xưa cũ
Con chim lẻ bạn cũng không về
Thăm thẳm rừng xa lời gió hú
Gọi bầm nỗi nhớ gửi thiên thu
Tôi nhuốm tàn tro, khơi bếp quạnh
Ngồi gọi tên mình, không nhớ tên!
Ngồi gọi tên người, không tiếng vọng
Đất trời cô quạnh buồn mông mênh
Cúi hôn chiếc lá bên thềm vắng
Rụng tự mùa thu xưa, rất xa
Mà nghe trong lá niềm hiu quạnh
Của một mùa sương mắt lệ nhòa
Lá ơi, thôi nhé, tôi về đây
Gửi cả trăm năm cát bụi này
Nhuộm thêm cho úa màu thu cũ
Nỗi niềm thiên cổ thoáng mây bay.
Lê Văn Trung
NỖI NIỀM TRẦN GIAN
NỖI SỢ
Lòng đêm tôi sợ không bắt kịp ngày
Em hãy đốt giùm tôi dăm ngọn nến
Cho tôi nhìn leo lắt một tương lai.
NỤ ĐỜI THƠM NGÁT MỘT CÂU THƠ
Tôi trải hồn tôi lên cỏ mượt
Nằm nghe chim hót tận rừng xa
Em nở búp sen từng nhịp bước
Hương chìm trong áo ủ trong hoa
Cơn gió tình si cũng ướp nồng
Màu thơm của tóc chảy như sương
Màu của thiên thu hồ thủy bích
Màu của trăng phai bóng nguyệt hồn
Tôi trải hồn thơ lên nỗi nhớ
Mà nghe nhạc rót mật bên trời
Trăm đóa hoa mây vờn như bướm
Em về hò hẹn cuộc tình vui
Con dế đa tình khan cả giọng
Ru mãi lời ru nồng ái ân
Xin rước em về đêm huyễn mộng
Sương ngàn gió núi cũng dâng hương
Con chim cổ tích về xây tổ
Đan chiếc nôi tình trong giấc mơ
Huyền diệu lòng em hoa chợt nở
Nụ đời thơm ngát một câu thơ.
Lê Văn Trung
NỬA ĐÊM XEM QUỲNH NỞ
NƯỚC ĐÃ XA NGUỒN
Tặng bạn bè thời Đại Lộc – Duy Xuyên
Đã lâu rồi, lâu quá phải không em?
Bao khốn khó bao mảnh đời xuôi ngược
Cứ hẹn dần hẹn mãi cũng đành quên
Nhớ hàm răng ứa ngọt trái bòn bon
Tóc ai bay mát rượi sóng Thu Bồn
Đôi mắt ấy xanh màu dâu ngọc biếc
Chưa hẹn hò mà thuyền cứ chao nghiêng
Đêm tháng bảy trăng neo bờ Đại Lộc
Lòng Thu chưa về kịp bến Duy Xuyên
Nắng như vàng tơ óng Mã Châu ơi
Tiếng ai hát bay qua lòng Phím Ái
Lời trăm năm chưa gởi kịp cho người
Người xa quê. Tình Chiêm nữ mang mang
Cuộc hung phế mù trong lòng bụi cát
Mỹ Sơn ơi! xa mấy dặm Đồ Bàn
Người qua cầu cởi áo, gió bay xa
Tình gởi lại, không tình ai níu giữ
Quán bên đường ngồi uống một mình ta
Ôi trăm năm nước cứ mãi xa nguồn
Đời như nhánh lục bình trôi ra biển
Giữa muôn trùng hun hút bóng quê hương.
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét