P

 Phân thân – Phía Bên Kia Hoàng Hôn - Phố - Phố Mùa Đông – Phố Xa Lạ Phố Người Xa Lạ Người – Phố xưa – Phù Vân (3 bài) - Phục sinh - Phục Sinh -  Phục Sinh Thơ – Phương Ấy Một Mùa Thu - Phượng hồng – Phương lạnh – Phương nào? - Phương Tôi Phương Người – Phương Trời Hiu Quạnh

PHÂN THÂN

Tôi Và cái bóng của tôi
Ngồi im nghe cả đất trời lặng im
Mây trôi, rất nhẹ, qua miền
Và trăng Rơi những sợi mềm lên sương

Tôi Và cái bóng Đi cùng
Đôi khi Rất nhẹ Nỗi buồn đi theo

Và tôi Với bóng Là ai
Mà trăm năm mãi lạc hoài trong nhau?

                               Lê Văn Trung


PHÍA BÊN KIA HOÀNG HÔN

Thế nào rồi tôi cũng trở về phía bên kia hoàng hôn
Nơi cánh rừng mùa đông đời tôi vàng bóng chiều quạnh vắng
Nơi gió mùa đông đời tôi ru hoài những khúc tình ca buồn vô tận
Nơi chiếc lá cuối cùng mùa đông đời tôi lẽ loi sót lại trên cành
Không nỡ rơi! Không nỡ! Không đành!
Còn thương nhớ mãi một màu xanh trong mắt người xanh biếc

Thế nào rồi tôi cũng trở về phía bên kia hoàng hôn chôn kín niềm thương tiếc
Chôn một câu thơ từ thuở mới yêu người
Chôn một nỗi buồn từ tuổi chớm đôi mươi
Chôn một niềm đau dằng dặc năm mươi năm chất chồng giông bão
Tôi xin gửi vào đất trời trọn cả linh hồn và xương máu
Tôi đứng chờ bên bờ vực hoàng hôn
Tôi đứng chờ em đến khâm liệm nỗi buồn
Xin phủ kín tình em lên nấm mồ thiên cổ
Cho hương sắc nghìn thu
Cùng tôi trong đáy mộ
Ngợi ca người
Ôi một cõi nhân gian.

                   Lê Văn Trung

PHỐ


Phố áo xanh phố chiều xanh
Hồn tôi theo gió lênh đênh phố vàng
Áo theo sương xuống nhẹ nhàng
Sương rơi theo áo chạm hoàng hôn tôi

Phố mềm vai phố hồng môi
Tôi bay như lá bên đồi phố hoa
Phố eo thon phố lụa là
Phố mơn mởn nụ phố ngà ngọc hương

Phố tình nhân thuở hoang đường
Phố yêu đương phố giận hờn vu vơ
Phố nôn nao phố hẹn hò
Có người yêu phố đợi chờ trăm năm.

                          Lê Văn Trung                                            

PHỐ MÙA ĐÔNG


Tôi về qua phố mùa đông
Bơ vơ lạc giữa chập chùng nhớ quên
Chiều nghiêng xuống sợi mưa mềm
Nhớ bờ vai, mắt đen huyền ướt mi
Nhớ dòng sông ở bên này
Mà nghe sóng vỗ u hoài bờ kia
Nhớ con đường buổi em đi
Nhớ hàng cây buổi em về tóc bay
Nhớ từng ngón nhỏ bàn tay
Cầm câu thơ thả bay hoài trong mơ
Nhớ hay quên, phút dại khờ
Nụ hôn chín mọng đôi bờ môi ngoan


Tôi về qua phố mùa đông
Nỗi quên niềm nhớ vô cùng nhớ quên.

                          Lê Văn Trung 

PHỐ XA LẠ PHỐ, NGƯỜI XA LẠ NGƯỜI

Phố xưa vừa lạ vừa quen
Niềm quên nỗi nhớ lặng chìm trong tôi
Hình như lòng cũng lỡ bồi
Ngày mưa tháng nắng đầy vơi mấy dòng

Sông ơi sông mãi là sông
Chảy qua dâu biển tấm lòng cổ kim
Mà sao tiếng sóng tội tình
Vỗ vào phố cổ trái tim lệ nhòa

Hình như từng dấu rêu xưa
Chìm trong phế tích bụi mờ thời gian
Hình như chiếc lá thuyền nan
Chở không hết nỗi ngỡ ngàng trong tôi

Những con đường cũng ngậm ngùi
Chạy quanh co giữa lòng người xót xa
Bước chân nhẹ gót hiên nhà
Bơ vơ như bóng hồn ma lạc loài

Hình như nước của sông Hoài
Ngược về cố quận nửa đầy nửa vơi.

                         Lê Văn Trung


PHỐ XƯA

Có kẻ đêm nay về ngang phố 
Nhớ từng chiếc lá rơi bên đường 
Nhớ lời ru lặng buồn trong gió 
Nhớ áo quỳnh hương nhuộm bóng trăng

Có kẻ đêm nay ngồi giữa phố 
Quán lạnh đèn vàng mưa hắt hiu 
Nhìn giọt cafe rơi rất chậm 
Rơi hoài cho kín một niềm đau

Rơi mãi chưa tròn lời hẹn ước 
Lòng còn soi quạnh bóng trăng khuya
Lòng còn lạnh suốt mùa sương cũ 
Còn mãi hoang mang một nẽo về

Phố bổng không quen, người cũng lạ 
Đường hút mù xa, tình cũng xa 
Hình như có chuyến tàu qua phố 
Vô tình bỏ lại một sân ga

                        Lê Văn Trung


PHÙ VÂN

Khi về với là muôn chiều hư tưởng
Là hoang vu chìm cuối mộng hoang đường
Là bát ngát một hồn sương gió lộng
Là tịch liêu vời vợi khói hoàng hôn

Khi về với là về muôn nẻo biệt
Nẻo chia lìa tàn cháy mộng trùng lai
Khi về với là mộ sầu đã khép
Là thiên thu lạc giữa cõi lưu đày

Trăng viễn mộng trên vực bờ mê hoặc
Hồn Đông Phương cháy rực lửa điêu tàn
Ta về giữa trần gian bưng mặt khóc
Con đường nào không nhỏ lệ đau thương

Khi về với là vòng xoay kiếp kiếp
Là luân- hồi - là - sinh - diệt - tồn - vong
Là không - có là tương phùng - chia biệt
Sợi tóc nào bay trắng xóa cõi phù vân.

                  QNh tháng 4. 2019

                                 Lê Văn Trung


PHÙ VÂN

Ngày vội quá
Ngày trôi đi 
Quá vội
Hoa ngày xanh không níu kịp hương chiều
Ngàn xuân biếc
Muôn vàng thu
Réo gọi
Ta với người
Lạc mất
Giữa chiêm bao.

   Lê Văn Trung


PHÙ VÂN


người về bến vắng đò không
hoang vu bờ bãi mịt mùng non xa
một dòng thương nhớ VuGia
chảy về đâu bóng quê nhà mù sương
 
người về lạ nẻo lạc đường
lòng dâu bể sóng tang thương bạc đầu
người về gọi cố hương đầu
gọi tình xưa trắng một màu phù vân.
Lê Văn Trung

Phục Sinh

Xin về ươm lại lòng nhung lụa
Gợi giấc mơ từ trăng tuổi thơ
Từ thuở mây giăng mềm trên tóc
Tóc người vương vấn gió tương tư

Xin về ươm lại mùa hương phấn
Từ buổi sương vàng thêu áo hoa
Và những mùa thu dài vô tận
Nối dài vô tận những cơn mơ

Xin về chép lại lời yêu dấu
Thuở mắt tình xanh lệ nở hoa
Xin về như thể nghìn năm cũ
Vẫn thắm trinh nguyên đóa ngọc ngà

Xin về cho kịp!
Về cho kịp!
Áo bạc còn vương hương tóc chiều
Mặt đất thơ tôi còn nguyên vẹn
Mỗi bước chân người xanh dấu rêu.
Lê Văn Trung
13. 07. 20

PHỤC SINH THƠ

em về chiều sương hay đêm mưa
về trong chiêm bao trong cơn mơ
sài gòn tháng sáu trời hanh gió
nhớ em giọt nắng vàng câu thơ

hình như chuông ngân hồi chuông chiều
hình như chuông rung lời thương yêu
tiếng ai như thể lời kinh nguyện
như lời tình tự của trăng sao

áo ai vàng phơi trong thơ tôi
ôi môi trầm hương mắt lệ ngời
tôi về trải hết lòng nhung lụa
rượu nồng xin cạn cuộc tình vui

sài gòn tháng sáu trời hanh gió
ôi chiều hồng ươm chiều chưa mưa
em về thơm đóa tình xanh cũ
nhớ em vạt nắng vàng câu thơ.

Sg, 16 giờ ngày 13 tháng 6 năm 2017

                         Lê Văn Trung


PHƯƠNG ẤY, MỘT MÙA THU

Em ơi thu đã về phương ấy
Tôi gửi theo vàng hoa cuối thu
Vén nhẹ tà xanh thơm ngực biếc
Cho hồng chút nắng buổi xa nhau

Xin ướp vào môi, ươm vào mắt
Nắng của hồn tôi nắng lệ nồng
Xin chải nắng mềm lên tóc lụa
Và chải cho dài nỗi nhớ mong

Tôi gửi theo màu mây lãng du
Những dòng thơ chảy suốt cơn mơ
Ôi hồn tôi trắng như mây trắng
Như thưở tình chưa biết hẹn hò

Em ơi thu đã về phương ấy
Xin trải lòng thơm một đóa tình
Tôi gửi vàng thu trong nắng ngọc
Cho nghìn giọt lệ sáng long lanh.

                            Lê Văn Trung


PHƯỢNG HỒNG

Lòng đã xuân chưa mà hạ thắm
Em về áo đỏ phượng hồng môi
Con ve nào trốn trong lời gió
Gửi khúc tình vui vạn nẻo đời

Nắng đan lụa mỏng lùa trong tóc
Tóc nhớ thương ai mà rối bời
Để nghìn giọt nắng bay theo gió
Giọt nắng nào vương trong mắt ai

Mùa chớm sen hồng
Em chớm nguyệt
Tình chớm quỳnh hương
Em chớm rằm
Con chim nào múa trên cành phượng
Lá chớp hàng mi mắt lá răm

Lòng đã hồng chưa mà nụ thắm
Như môi tình nở buổi xuân thì
Em về áo nhuộm thơ mùa phượng
Áo người hay lụa chảy trong mây.

Lê Văn Trung

 

PHƯƠNG LẠNH


Xin gửi về em lụa nắng vàng
Mùa đang phượng thắm trời phương Nam
Mây - Tôi xin dệt vuông khăn ấm
Và Lá - Tôi mềm mỗi bước chân

Ôi thương chiếc bóng chiều phương lạnh
Gió rối thơm từng sợi tóc bay
Tóc ơi có ấm bờ vai mỏng
Lòng tôi: đây nhé! Một vòng tay

Xin gửi về em màu phượng đỏ
Tô viền môi thắm nụ hồng hoa
Trăng lụa nguyên sơ hồn xuân nữ
Sỏi đá hình như cũng ngọc ngà

Sương nguyệt xin đừng thấm áo em
Cho tôi gửi sợi nắng ươm vàng
Mây - Tôi khăn ấm chiều phương lạnh
Mây nhuộm màu trăng thuở mới rằm.

Lê Văn Trung


PHƯƠNG NÀO?


Mùa qua rất vội
Nên người
Bỏ tôi
Ngồi
Giữa đất trời
Một tôi
Phương tôi
Lạc mấy
Phương người
Phương nào là cõi là nơi tôi về
Phương nào là chốn tôi đi
Mùa xưa trăng sáng trên đồi thu xa
Người một Phương
Cõi người ta
Tôi một Phương
Hỏi: Quê nhà? Hà Phương!
Người qua rất vội
Bên đường
Áo bay trong gió
Lá buồn
Rơi theo
Phương tôi
Chiều lặng
Phương chiều
Bóng mây còn đọng hắt hiu ráng vàng.

Lê Văn Trung


PHƯƠNG TÔI

PHƯƠNG NGƯỜI

Ở đây buổi chiều chừng phai nắng
Hình như phương người vừa giăng sương
Mà ngợp hồn tôi đầy mây trắng
Mây trắng hay lòng người bạch vân?

Hình như bóng người trôi qua ngõ
Hoa thuở vườn xanh bỗng chớm vàng
Hình như người qua không ngoái lại
Mà dấu chân người như sương tan

Phương tôi ngồi lại một mình tôi
Hình như bóng chiều không buồn rơi
Cứ nhuộm vào tôi màu tím úa
Và quyện vào người niềm phai phôi

Ô hay tôi nhìn tôi rất lạ
Hình như tôi không còn là tôi
Hình như trăm năm chừng ngắn quá
Tôi trôi, trôi muộn về phương người

Phương người ủ mưa hay giăng sương
Phương người lòng vui hay tình buồn
Tôi thấy phương người mây trắng quá
Mây trắng hay lòng tôi bạch vân?

Lê Văn Trung 21.10.19

PHƯƠNG TRỜI HIU QUẠNH 

tôi tìm em đứt mòn hơi
hai mươi năm dấu chân người mờ phai
tìm em suốt cuộc tình dài
đường vô tận
bến chờ
ngoài nẻo không
còn gì sau cuộc phù vân
lệ tình em ướt đẫm phần mộ tôi

tôi tìm em một phương trời
một phương tôi một phương người quạnh hiu.

               Lê Văn Trung - Phan Thiết 1997 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trang thơ: Định Mệnh Thi Sĩ

  Bi Khúc 59/ Bởi khi viết là khi anh đang thở từng nhịp buồn rụng xuống nỗi cô đơn từng con chữ là từng cơn nức nở như chiều tan sầu ch...