Rồi có một ngày - Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ – Rồi đành lãng quên - Rót về đâu ngàn dặm chén hồ trường – Rụng xuống trang thơ đã ố vàng - Rượu đắng – Rượu đời ta đã cạn – Rượu đời ta hay lệ của người – Rượu giang hồ - Rượu nào chảy mãi chiếc ly không - Rượu tầm xuân - Rượu và men
RỒI CÓ MỘT NGÀY
Rồi sẽ có một ngày
Anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Anh theo phía mặt trời dẫn lối
Vào trong đêm
Không như những Pharaon đi về phía bờ tây sông Nil
Mang theo khổ đau mang theo hạnh phúc mang theo châu báu mang theo khát vọng mang theo tình yêu mang theo ảo tưởng một đời
Không bao giờ nguôi ngoai
Không bao giờ thỏa nguyện
Rồi sẽ có một ngày anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Xin đừng để anh mang theo những điều chưa viên mãn
Đừng để anh mang theo những bóng hình nhòe nhoẹt quỷ ám ma trơi lọc lừa gian dối
Đừng để anh mang theo những dục vọng thấp hèn những mong ước nhỏ nhoi
Của một đời anh lao đao lận đận từng giây từng phút từng giờ từng ngày từng tháng từng năm
Rồi sẽ có một ngày
Anh đi về phía bờ tây dòng sông đời anh
Không mang theo gì
Không tiếc nuối điều chi
Không buồn không vui không hờn không giân
Anh đi theo phía mặt trời dẫn lối
Vào trong đêm
Không còn gì cho người
Không còn gì cho em
Không như những Pharaon
Lúc cuối đời đi về phía bờ tây sông Nil
Còn trói buộc quá nhiều hệ lụy
Anh chỉ là giọt sương
Anh chỉ là gợn mây
Rơi vào phía bờ tây
Rơi về phía bờ tây
Dòng sông đời anh
Rồi sẽ có một ngày
Rồi sẽ có một ngày.
Lê Văn Trung
RỒI CÓ MỘT NGÀY ANH SẼ KHÔNG CÒN LÀM THƠ
Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Khi mặt đất đã chìm trong bóng tối
Khi tiếng khóc vang lời kinh sám hối
Của linh hồn anh vừa chết trong hồn em
Khi trái tim anh lặng lẽ im lìm
Những nhịp đập chỉ là lời trăn trối
Chúa cũng bỏ quên phép mầu cứu rỗi
Thơ úa vàng tơi tã một trời tang
Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Măt trời chết sau khu đồi vĩnh biệt
Cả nhân loại trước con đường hủy diệt
Không nhiệm mầu nào quay lại thuở hồng hoang
Lửa cháy thiên thu lửa cháy điêu tàn
Thơ tro bụi không luân hồi sinh tử
Thơ vỡ nát từng mãnh hồn tan vỡ
Thơ về đâu? Không địa ngục thiên đàng
Rồi có một ngày anh sẽ không còn làm thơ
Máu sẽ chảy như một dòng nham thạch
Máu sẽ khô phơi bầm trên mặt đất
Linh hồn thơ lạc lõng giữa hoang vu
Không còn ai về nhỏ lệ bên mồ
Trong hố thẳm trái tim tình ngưng đập.
Lê Văn Trung
RỒI ĐÀNH LÃNG QUÊN
RÓT VỀ ĐÂU NGÀN DẶM CHÉN HỒ TRƯỜNG
Có chén rượu ta uống hoài không cạn
Rượu nhớ người men rượu úa hương phai
Năm mươi năm giữa muôn trùng hoạn nạn
Năm mươi năm như một tiếng thở dài
Có chén rượu mời nhau mà lệ buốt
Người phương trời áo bạt gió tàn đông
Ta ngồi giữa nhân gian mà bật khóc
Thương phận đời trôi lạc mấy dòng sông
Có chén rượu ta rót vào vô tận
Nghe trùng xa sóng mỏi mệt xô bờ
Nghe tiếng gọi tận cội nguồn quên lãng
Là ly tan!
Từ đấy!
Mộng trùng lai!
Rượu ta chảy vào thơ
Tàn cơn mộng
Có ai về ngồi lạnh dưới sương đêm
Rượu ta chảy tràn qua bờ vô vọng
Em không về
Ly rượu úa
Đầy trăng
Em không về trong suốt cuộc trăm năm
Có ly rượu chờ ai mà chưa cạn
Có ly rượu chứa men sầu vô hạn
Rót về đâu?
Ngàn dặm
Chén hồ trường. (*)
Lê Văn Trung
* Hồ trường. Nguyễn Bá Trạc
RỤNG XUỐNG TRANG THƠ ĐÃ ÚA VÀNG
Em ơi chiếc lá mùa thu cũ
Rụng xuống trang thơ đã ố vàng
Những câu thơ viết còn dang dở
Như vành trăng khuyết suốt trăm năm
Những câu thơ úa màu rêu úa
Vùi xác xơ mơ dấu chân người
Khi gió mùa xanh xao xuyến gọi
Lời thơ rụng xám lá thơ rơi
Thơ chưa kịp gửi lời chia biệt
Ta đợi - rồi em chẳng trở về
Ta đợi như bờ xanh mòn mỏi
Em về, dù chỉ để chia ly
Em về, dù chỉ vài chung rượu
Uống như uống cạn nỗi đau đời
Đập vỡ ly rồi chia mỗi ngã
Đập vỡ ly rồi, quên lãng thôi
Hãy trở về! Dù không hò hẹn
Gặp nhau cho vẹn nghĩa trần gian
Cho dẫu lòng như mùa thu cũ
Rụng giữa câu thơ đã ố vàng.
Lê Văn Trung 9.11. 19
RƯỢU ĐẮNG
Rượu ủ vào trăng! Hề tài tử!
Trăng ướp vào thơ! Hề giai nhân!
Hỡi ta như một vì sao lạc
Bỏ lại bên trời cuộc thế gian
Tiếp tiếp phân ly mù hạnh ngộ
Năm mươi năm dang dỡ muộn màng
Trăng xưa đã khuyết vào duyên nợ
Sóng vỗ nghìn xưa giấc mộng tàn
Em về tay níu chùm hoa muộn
Nở giữa lòng ta buổi cuối đông
Để vương sợi tóc mùa quên lãng
Rụng xuống tình ta mấy giọt buồn
Trời đất đã đành tâm cay nghiệt
Bỏ ta tàn cuộc biển dâu này
Trăng ướp vào thơ hồ lệ biếc
Em ướp vào ta men đắng cay.
Lê Văn Trung
RƯỢU ĐỜI TA ĐÃ CẠN
Ta ngồi uống mãi chiếc ly không
Rượu chảy trăm năm đã cạn dòng
Hình như trong đáy ly buồn bã
Giọt lệ người như một tấm lòng
Rượu đời ta, chén rượu hoàng hôn
Ta đang cạn chén đời quên lãng
Ta đang say, chén vỡ rượu tràn
Người còn không áo mỏng sương chiều
Người còn không tóc rối mềm vai
Ta nghe tiếng gió đang thầm thỉ
Tình đã phai từ trong thiên tai
Ta uống đời ta ly rượu cạn
Ta uống tình ta men rượu cay
Ta biết ngàn năm là vô tận
Sao còn buồn chi! Còn đắng cay!
Đập vỡ bình! Vỡ cả hồn không
Ôi rượu đời ta đã cạn dòng
Làm sao say được đêm tàn muộn
Làm sao quên mà không đau lòng!
Lê Văn Trung
RƯỢU ĐỜI TA HAY LỆ CỦA NGƯỜI
Ôi rượu đời ta em chẳng thể
Uống giùm cho cạn buổi tàn thu
Thì sá gì đâu nghìn giọt lệ
Giam đời ta giữa cõi sa mù
Hạnh phúc chỉ là cơn ảo mộng
Tan như giọt rượu cháy môi tình
Hạnh phúc chỉ là cơn biển động
Ta con thuyền nhỏ giạt lênh đênh
Ta rót cho đầy ly dỡ dang
Ta uống cho tàn đêm nguyệt tàn
Tình em là một vành trăng ảo
Tình em là một màu mây tan
Ta rót cho tràn ly cuối cùng
Ta uống cho cạn dòng tai ương
Mai kia ta gửi hồn sương khói
Rồi cũng tan chìm như khói sương
Em chẳng vì ta mà uống cạn
Ôi đời ta, còn chiếc ly không
Năm mươi năm lòng sầu vô hạn
Năm mươi năm rượu chảy khô dòng
Đêm nay ta rót vào vô tận
Rượu đời ta hay lệ của người
Hạnh phúc nổi chìm trong hoạn nạn
Chảy dài trong chén rượu đầy vơi.
Lê Văn Trung
RƯỢU GIANG HỒ
Lê Văn Trung
RƯỢU NÀO CHẢY MÃI CHIẾC LY KHÔNG
Chưa rót mà sao lòng đã cạn
Ta ngồi soi bóng chiếc ly không
Em ướp tàn phai vào viễn mộng
Ta uống tàn phai mà buốt lòng
Ta rót trăm năm! Hề! Dỡ dang
Ta uống trăm năm! Hề! Muộn màng
Ôi hồn ta vỡ như ly vỡ
Ôi lòng ta tan như mây tan
Trăng xưa đã khuyết, vành trăng bạc
Tình ta chưa khuyết đành phôi phai
Rượu chảy qua đời ta hoạn nạn
Rượu chảy qua đời ta thiên tai
Chưa rót, tình ơi! Đừng rót cạn
Ta còn mơ mãi một cơn say
Ta còn đau với ngàn cơn mộng
Tình ơi! Ly vỡ! Rượu chưa đầy
Ta rót trăm năm! Hề! Ly không
Ta uống trăm năm! Hề! Đắng lòng
Em có vì ta mà đập vỡ
Ly đời ta, rượu chảy vô cùng
Lê Văn Trung
Rượu Tầm Xuân
Khi buồn quá ngâm dăm câu thơ cổ
Đi lêu bêu khắp phố sá Sài Gòn
Ta chợt nhớ thời em còn nhỏ xíu
Mà làm ta say khướt rượu tầm xuân
Ai biết đâu bổng một tối trăng rằm
Ta tỉnh dậy với một cành hoa úa
Tình vội đến vội đi ta cứ ngỡ
Người trăm năm đùa cợt nẻo phù vân
Cuộc biển dâu biến hóa giữa phong trần
Lòng thiếu phụ "bạch đầu dương liễu sắc"
Ta thì vẫn lêu bêu đời lang bạt
Năm mươi năm bèo bọt mấy vần thơ
Năm mươi năm chưa cạn chén giang hồ
Còn chếnh choáng rượu tầm xuân mật ngọt
Giọt hệ lụy chảy tràn dòng nước mắt
Tan vào đâu trong mỗi phận đời ta
Năm mươi năm ta cứ tưởng ngày qua
Còn say khướt rượu tầm xuân túy lúy
Ta cứ ngỡ cành hoa chiều thiếu nữ
Tình trăm năm đâu dễ đã phai vàng
Ta trở về tìm lại một vầng trăng
Ôi "nhân diện bất tri hà xứ khứ"
Tiếng ai hát buổi hoàng hôn góa phụ
Lời bi thương nhuộm trắng dải Ngân Hà
Ta về đây buồn với mảnh trời xa
Buồn với nỗi buồn xưa lòng vẫn nhớ
Chén rượu cũ tầm xuân vừa mới nở
Đã làm ta say khướt giữa trần gian.
Lê Văn Trung
Trích Cát Bụi Phận Người – 2006
RƯỢU VÀ MEN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét