C 2

 Chìm giữa gian truân – Chìm giữa tai ương – Chìm trong nỗi đợi chờ - Chờ – Cho dẫu mười năm hay trăm năm - Chợ nghèo – Chờ suốt một mù thu – Cho tôi gởi lại một nụ cười – Cho tôi về lại ngày xưa ấy - Chốn cũ bây chừ cũng lãng quên - Chốn về - Chóng Vánh – Chưa Phai Giọt Lệ Trên Mồ Nhân Gian – Chuyện những chiếc lá vàng - Chuyện tình (3 bài) – Cô bé ngày xưa - Có còn ai – Có một mùa xuân - Có một nụ hoa vừa nở sáng nay – Có một nỗi buồn buồn suốt cuộc trăm năm – Có người giữa cuộc trăm năm – Có thể - Cỏ thơ và em – Cõi đi cõi về -  Cõi đời ta không phải ở nơi này – Cõi lưu đày 1

CHÌM GIỮA GIAN TRUÂN


Ta tiếc đời ta không đủ rượu
Mời ngươi uống cạn nỗi đau nầy
Thôi đành rót tận lòng dâu bể
Cười ngất tình nhau trong cõi say

Ngươi bao năm trèo núi lặn sông
Súng gươm rỉ mục chết trong lòng
Ai phơi xương máu ngoài biên ải
Kẻ nghìn thu bạc tóc chờ mong

Ta bao năm nghiệp vướng oan hờn
Trôi nổi theo dòng sông áo cơm
Chợt xót thương chùm bông khế rụng
Trên tóc chiều hiu hắt phấn hương

Ta và ngươi sinh bất phùng thời
Nên nhắm mắt không đành bỏ lại
Câm nín trước ngàn lời muốn nói
Nhớ nghìn xưa đứt ruột nghìn sau

Ta biết ngươi ba chìm bảy nổi
Ngươi biết ta lận đận long đong
Ôi nước mắt xin là giọt rượu
Uống cùng ta chén đục chén trong

Vẫn biết đời ta không đủ rượu
Mời ngươi uống cạn nỗi đau này
Vẫn biết đời trùng vây bóng tối
Nợ, ơn còn trĩu nặng trên vai

Có kẻ ngông nghênh cười sặc sụa
Vung gươm múa kiếm giữa chợ chiều
Lịch sử bầm đen cơn uất nghẹn
Tráng sĩ anh hùng được bấy nhiêu

Quỉ sứ ma vương cùng một giuộc
Kéo cờ truy sát tận lương dân
Hổ thẹn tan, ngươi đành thua cuộc
Tấm lòng không giãi nỗi hờn căm

Ta dẫu nói nói hoài không hết
Ngươi dẫu nghe nghe mãi không cùng
Nhưng ta biết khi về cõi chết
Nỗi đau chung vẫn nặng trong hồn

Hẹn nhau năm năm rồi mười năm
Chờ nhau tàn úa cuộc trăm năm
Từ Hải xưa uất hờn chết đứng
Ta, ngươi chừ giạt biển trôi sông

Ngươi giờ như một kẻ không nhà
Ta hồn oan vất vưởng tha ma
Sống co rúm giữa bầy lang sói
Chết không đành, sống quá xót xa

Chỉ thương tóc nhuốm màu hoa khế
Thương chuyến phà qua bắc Cần Thơ
Thương cổ thành xưa chìm hoang phế
Thương chiếc đò trôi không bến bờ

Chỉ thương hương sắc mùa tao loạn
Đốt cả lòng thơ khóc tuổi xuân
Không bội bạc cũng thành bội bạc
Ta và ngươi chìm giữa gian truân

Ai thức cùng ta đêm dài quá
Ngày mai ai thắp lửa mặt trời
Ta nghe tiếng hát người vong quốc
Lòng hoài hương tan giữa trùng khơi.
                            Lê Văn Trung


CHÌM GIỮA TAI ƯƠNG

Có những con đường dài như vô tận
Có những dòng sông chảy mãi không cùng
Nên ta cứ mãi là ly khách
Nên ta trôi hoài như rêu rong

Ngơ ngác hiên đời, không quán trọ
Ai thắp hoàng hôn một nỗi buồn
Ta đốt soi tim phương cố thổ
Nhân quần tẻ nhạt, trời vô tâm

Ngọn gió thiên thu từng nhịp thổi
Ngậm ngùi thân thế buổi vàng thau
Hỡi tên hàn sỹ! Thơ và rượu
Uống mãi Chờ nhau Lòng bể dâu

Em ném tình xưa vào quên lãng
Ta uống tình em vào lãng quên
Có kẻ chiều nay ngồi giữa chợ
Uống niềm đau, mơ chuyện thái bình

Uống niềm đau giữa thời nhiễu nhương
Hàn sỹ! Hề! Ta! Đời vô phương
Bẻ bút Mài gươm Hề! Sông Dịch!
Mà đời ta chìm giữa tai ương!

                            Lê Văn Trung


CHÌM TRONG NỖI ĐỢI CHỜ


Không hẹn hò sao quay quắt đợi chờ
Cứ nhuộm buồn vàng úa những câu thơ
Lòng như cơn gió chiều ngưng thổi
Lòng như bóng mây chiều bơ vơ

Con dế ngủ quên chìm trong cỏ
Tiếng gáy lạnh vùi chôn dưới sương
Có con chim lạ vô tình quá
Rụng xuống hồn tôi mấy giọt buồn

Mai kia mốt nọ người về không
Tôi trải hương thơ những dặm đường
Người nhớ quàng khăn cho đủ ấm
Người nhớ cài hoa lên tóc sương

Mai kia mốt nọ người về không
Tôi nở vào thơ vạn đóa hồng
Người nhớ nhẹ nâng bàn chân ngọc
Mỗi cánh hoa là một vết thương

Mai kia mốt nọ người về không
Tôi đốt thơ, xác bụi thơ tàn
Người nhớ gom tro hòa trong máu
Cho dòng lệ biếc cũng thơm hương

Không hẹn hò sao quay quắt đợi chờ
Mà chùng mà lặng cả cơn mơ
Người về nhớ gọi hồn tôi dậy
Nhớ gọi hồn tôi tận cõi thơ.
                       Lê Văn Trung


CHỜ
(Tặng Cõi Lặng Im)

Chờ suốt một mùa đông
Chờ trăm mùa trăng khuyết
Con đò tình sang sông
Con sáo tình bay biệt

Chờ suốt một mùa thu
Chờ hoa tàn hoa nở
Lá xanh mù thiên cổ
Rụng úa từng câu thơ

Ta ngồi bên bờ Tây
Bờ Đông người sóng vỗ
Ta ngồi bên đồi khuya
Nghe rừng người thác đổ

Chờ suốt cuộc trăm năm
Chờ tàn cơn dâu biển
Nghìn thu trăng chưa rằm
Tình bạc màu sương trắng

Người chìm trong CÕI LẶNG

Ta tan mù HƯ KHÔNG.
Lê Văn Trung


CHO DẪU MƯỜI NĂM HAY TRĂM NĂM

Giả sử mười năm ta trở lại
Áo xưa còn trắng cuối sân trường
Hay màu áo đã vàng hoa cúc
Hay môi tường vi đã tỏa hương

Giả sử mười năm ta trở lại
Trăng xưa vành vạnh một khuôn rằm
Đường mơ vang bước hồng chim sáo
Không biết tình xưa đã chớm xuân?

Giả sử mười năm ta trở lại
Tóc người chưa rẽ lệch đường ngôi
Đóa quỳnh hàm tiếu đêm thơm ngọc
Chưa nở vì hoa thương nhớ ai

Giả sử ta về không hẹn trước
Đường rêu vườn cũ nhớ ta chăng
Và mắt tình xưa nhòa lệ ướt
Và áo tình xưa có thắm vàng

Giả sử không về, dù trăm năm
Em ơi đừng khuyết vội đêm rằm
Ta nghe tình ái bừng cơn mộng

Thiên cổ vì thơ mà ngát hương.
                  Lê Văn Trung                              


CHỢ NGHÈO

(Thơ viết cho Hiệp)

Ngày qua ngày lại ngày qua
Tôi cùng em đẩy xe ra chợ nghèo
Chở đầy xe nỗi gieo neo
Mua long đong bán bọt bèo quẩn quanh

Chợ chìm chợ nổi lênh đênh

Bán ngày lưu lạc mua tình ly hương
Tôi nhìn hai vết xe lăn
Ngậm ngùi như dấu bàn chân bên đường

Của em giọt lệ giọt sương
Nghìn năm còn đọng trong lòng nỗi đau
Chợ nghèo rách dột sạm màu
Thời gian tiếng dế buồn nao bóng chiều

Bạn mua đời được bao nhiêu
Chở đầy xe nỗi gieo neo ta về.

    Lê Văn Trung - Đồng Nai 9/2003


CHỜ SUỐT MỘT MÙA THU


Em cầm lòng không đậu
Hẹn suốt một mùa thu
Hẹn trăm mùa trăng khuyết
Hẹn đến nghìn năm sau

Em cầm lòng không đậu
Câu đợi nối câu chờ
Lời ca chìm sương khói
Lời em chùng giấc mơ

"Mai mốt em về thôi!"
Thơ trải vàng tơ lụa
Hoa nở vàng trên môi
Tình thơm chiều tóc rối

"Mai mốt em về thôi!"
Chim vườn tôi ríu rít
Mầm xanh tôi đâm chồi
Rưng rưng màu lệ ngát

Hẹn suốt một mùa thu
Hẹn trăm mùa trăng khuyết
Mây tôi đã bạc đầu
Sương vườn tôi giá buốt

Em cầm lòng không đậu
Câu hẹn nối câu chờ
Chờ suốt một mùa thu
Chờ trăm mùa trăng khuyết.
                  Lê Văn Trung

 

CHO TÔI GỬI LẠI MỘT NỤ CƯỜI

Dù sao tôi cũng đã cố mỉm cười
Như nụ cười của Moris
Nụ cười Giờ Thứ Hai Mươi Lăm
Trước ống kính của một nhà báo Mỹ

Nụ cười sẽ xóa tan trong tôi những điều phi lý
Tưởng chừng như phi lý

Nụ cười của Lối Thoát Cuối Cùng
Bên một Khung Cửa Hẹp

Nụ cười của Một Thời Để Yêu Và Một Thời Để Chết
Với vết thương thối rữa trong hồn

Nụ cười giữa Thiên An Môn
Của mùa đông Budapest

Dù sao tôi cũng đã cố mỉm cười
Trong chiếc lồng chật hẹp

Tôi đã yêu em bằng tình yêu của một người đang đứng trước bờ hủy diệt
Bên bờ vực tang thương tôi đã cố mỉm cười

Xin gửi lại mai sau như mầm hy vọng.

                               Lê Văn Trung


CHO TÔI VỀ LẠI NGÀY XƯA ẤY

Cho tôi về lại ngày xưa ấy
Đôi mắt huyền mơ đôi mắt huyền
Cô nhớ không cô vườn xanh ngọc
Tóc vờn trong lá tóc thơm hương

Cô nhớ không cô chiều tan học
Tay ôm cặp vở lòng đầy thơ
Môi thơm nở thắm nghìn câu hát
Cô hát hay là cô đang mơ

Cô nhớ không cô có một người
Âm thầm buồn, nhìn cô đang vui
Cô vô tư quá, ngây thơ quá
Không thấy chiều rơi trong mắt tôi

Không thấy hồn tôi từng nhịp vỡ
Theo làn tóc nhẹ run trên vai
Không thấy hoa lòng tôi chớm nở
Theo tà áo trắng mây bay bay

Cho tôi về với ngày xưa ấy
Cô bé thiên thần trong cơn mơ
Cô nhìn đâu hỡi mà không thấy
Linh hồn tôi đấy một vườn thơ.

                   Lê Văn Trung

 Chốn Cũ Bây Chừ Cũng Lãng Quên


Ra đi đã quyết không về lại
Chốn cũ lâu ngày cũng bặt tăm
Viết nốt bài thơ rồi xé đốt
Đốt mà đau xót mối tình thâm

Đã quyết không về sao nước mắt
Nắm níu bên trời một bóng quê
Mà ngóng mây chiều bay xa lắc
Nỡ phụ trăm năm lời hẹn thề

Đã quyết không về mà thắt ruột
Nhớ người bếp quạnh buổi tàn đông
Nhớ khói hoàng hôn vương mái rạ
Nhớ con đò chở nặng một dòng sông

Ta bỏ đi không lời hò hẹn
Mà cứ hoài mong một nỗi chờ
Tóc bạc thương màu mây cố xứ
Sương khói mù xa bóng dáng ai

Ta đi không rượu chiều đưa tiễn
Không vẫy khăn thêu, chẳng ngoái nhìn
Năm mươi năm tưởng khi về lại
Chốn cũ bây chừ cũng lãng quên.

Lê Văn Trung

CHỐN VỀ

Rồi một hôm bên vực bờ sinh tử
Anh lắng nghe lời hát của trăng sao
Ôi cung bậc của ngàn năm thiên cổ
Như âm hao của lệ máu tuôn trào

Anh lắng nghe lời sương mây nức nở
Lời chia xa - lời trùng ngộ - phù vân
Ôi cánh cửa tồn sinh còn để mở
Anh trở về thất lạc cả tiền thân

Xin em thắp giùm đôi hàng nến đỏ
Dẫn soi đường khai mở cuộc tồn sinh
Ôi trái đất cũng vô cùng bé nhỏ
Hạt bụi nào chứng giải được vô biên?

Xin em mở hết cung lòng vi diệu
Cho hồn thơ anh lắng đọng kinh chiều
Ánh trăng nào soi hoàng hôn du tử
Và thuyền anh thôi đậu bến cô liêu.

                    Lê Văn Trung

CHÓNG VÁNH


Ta cùng em một đôi lần
Yêu nhau dăm phút phù vân giữa đời
Rồi khi tàn cuộc rong chơi
Bỗng xa lạ hết ngậm ngùi riêng ta
                  Lê Văn Trung

 

CHƯA PHAI GIỌT LỆ TRÊN MỒ NHÂN GIAN

 

về gom lửa mùa đông
hong khô tình tháng chạp
những chiếc lá cuối cùng
rải buồn lên mặt đất

tôi vẽ trái tim tôi
lên mặt đời hệ lụy
ôi nét cọ oan khiên
đỏ tươi dòng máu chảy

tôi vẽ trái tim em
giam hãm vòng định mệnh
những sợi chỉ vong tình
vá khâu từng số phận

bức tranh chiều tím thẫm
chiếc lá vàng cuối đông
rơi chạm vần thơ cũ
vọng thấu cõi người không?

tôi vẽ tuổi đời tôi
như dòng sông chảy xiết
em đôi bờ cỏ lau
tình phai màu lá chết

tôi vẽ khuôn mặt người
lên khung màu nhòe nhoẹt
chỉ còn chút tàn phai
trong mắt nhìn mõi mệt

nghìn năm người chưa đến
ta trọn kiếp chưa qua
giọt lệ còn nguyên vẹn
chưa phai trên mồ ta
Lê Văn Trung - Đà Nẵng 2002


CHUYỆN NHỮNG CHIẾC LÁ VÀNG

Nhặt từng chiếc lá vàng phai
Thầm nghe lá kể chuyện ngày còn xanh
Thuở lời ru gió mông mênh
Mưa rơi trên lá viết thành bài ca (*)

Có người con gái làm thơ
Vẽ trên phiến lá giấc mơ ái tình

Rồi chiều thu
Nắng vàng lên
Rồi một hôm
Lá vàng ươm nỗi sầu
Úa vàng theo úa vàng thu
Gió mang lá xuống nhuộm màu chiều phai

Có người nhặt lá vàng bay
Buồn nghe lá kể chuyện ngày còn xanh.

Lê Văn Trung
10. 07. 20
(*) Giọt Mưa Trên Lá, Phạm Duy

 

CHUYỆN TÌNH

1*
Tôi sẽ vẽ chuyện tình tôi
Bằng câu thơ của một thời yêu em
Bằng màu thắm của trái tim
Bằng hương của đóa quỳnh vừa ngậm sương
Bằng chiều vàng nắng tơ vương
Bằng nhung lụa của trăm dòng sông xanh

2*
Tôi sẽ kể câu chuyện tình
Bằng lời của gió ru nhành chiêm bao
Bằng ngôn ngữ của trăng sao
Bằng âm nhạc khúc Phượng Cầu Nhã Ca
Của Ngàn Dặm, của Trùng Xa
Còn nghe tiếng của Bao La gọi về

3*
Tôi, người nhuộm những cơn mơ
Nhuộm cho vàng nỗi đợi chờ trong tôi
Mai kia bên những ga đời
Xin đem thơ ướp nụ cười nhân gian.

                          Lê Văn Trung


CHUYỆN TÌNH

Có con chim lạ bay về
Đậu vào thơ, kể tôi nghe chuyện tình
Rằng:
Chuyện một hôm
Người qua sông
Để rơi chiếc áo lụa hồng trôi xa

Rằng:
Một hôm
Rất tình cờ
Có người nhặt áo về mơ hão huyền

Thế rồi
Nợ cuộc tình duyên
Người mang chiếc áo đi tìm trăm năm

Rồi
Một hôm
Trên bến sông
Bập bềnh
Bóng chiếc thuyền không
Bập bềnh
Còn neo một dải nơ hồng
Câu thơ chép dở chưa tròn câu thơ

Bổng chim bay
Khuất xa mờ
Tôi chưa kịp chép bài thơ chuyện tình.

Lê Văn Trung


CHUYỆN TÌNH


Năm mươi năm, một mối tình
Năm mươi năm, chuyện, đã thành truyện xưa
Người về ngồi dưới hiên mưa
Nghe hoang vu thổi qua mùa tàn thu
Nghe trong cát bụi mịt mù
Có lời hiu hắt về ru võng đời
Năm mươi năm, tình ngậm ngùi
Kẻ góc biển, người chân trời, chia tan
Năm mươi năm, chuyện đá vàng
Đã thành chuyện của điêu tàn xuân thu.
Lê Văn Trung

 

CÔ BÉ NGÀY XƯA

Cô bé ngày xưa chưa biết buồn
Mà sao lòng bé cứ vương vương
Hình như nắng cũng hay hờn dỗi
Mưa cũng vu vơ chảy mấy dòng

Thơ ấu thơm tho mùi sách vở
Lòng như nhung lụa trắng tinh khôi
Chim non ngày ấy chưa buồn hót
Chỉ biết tung tăng vỗ cánh cười

Này cô bé nhỏ tuổi măng tơ
Chẳng biết chờ ai, chẳng hẹn hò
Mà sao ngơ ngẩn chìm trong mắt
Màu thu xanh biếc những tờ thư

Này cô, cô chẳng thấy tôi đâu
Cứ ngó lơ đi, cứ cúi đầu
Đường mưa phố nhỏ vàng theo lá
Lòng có vàng đâu mà nhớ nhau

Này cô, cô cứ vội vàng đi
Cứ nón che nghiêng chẳng nói gì
Mà sao đôi mắt mù sương ấy
Cứ chập chờn theo một thoáng mây

Cô bé ngày xưa của tôi ơi
Tôi biết trăm năm là thế thôi
Trong tôi là bóng hình hư ảo
Rất nhẹ lòng tôi chút ngậm ngùi.

                 Lê Văn Trung

 

Có Còn Ai?


Muốn đưa tay níu tay người
Nhân gian rộng quá đất trời bão giông
Lòng khuya tăm tối mịt mùng
Có ai quay lại về cùng ta không?
Lê Văn Trung


CÓ MỘT MÙA XUÂN
Trích HC

Em sẽ mãi nhớ nhung mùa xuân cũ
Áo vàng hoa nhung lụa tóc trâm cài
Nắng vỡ nụ trên môi tình thiếu nữ
Em hỏi lòng không biết nhớ thương ai

Tôi thì vẫn lãng du hoài viễn xứ
Cây khế buồn rụng tím mấy mùa bông
Em khép chặt cửa phòng che nỗi nhớ
Mà hỏi lòng có tưởng tiếc gì không

Mùa xuân đó đã phai vàng mấy độ
Hoa ngoài kia mấy nụ nở mong chờ
Vườn xanh cũ ai có về qua phố
Lá mùa xanh rười rượi mấy vần thơ

Trời sắp tết mà lòng chiều đọng lại
Nắng tàn đông giọt úa mắt u hoài
Trời sắp tết mà lòng chiều hát mãi
Lời ĐÊM ĐÔNG nào biết gửi cho ai

Vòng tay trống vẫn ôm tròn gối lạnh
Em hỏi lòng không biết nhớ thương ai
Gió vẫn réo tình xuân chập chùng xa vắng
Ôi một chiều xa vắng sắc hương phai.

                                 Lê Văn Trung

CÓ MỘT NỤ HOA VỪA NỞ SÁNG NAY

Có một nụ hoa vừa nở sáng nay
Trong trái tim người thi sỹ
Nụ hoa đã năm mươi năm chưa một lần thức dậy
Bỗng diệu kỳ tỏa ngát một mùi hương
Mùi của đớn đau, của hạnh phúc, của tang thương
Của khoảnh khắc phù du của ngàn năm vĩnh cửu
Của những mong manh, của mất còn sinh tử
Của ly tan, của đoàn tụ, của vui buồn
Của những trăm khe, nghìn suối, vạn sông
Của đất, của trời, của trùng trùng thiên cổ

Xin tạ ơn cánh hoa hồng vừa nở
Cho em về nhung lụa giấc mơ tôi
Cho nắng về tô thắm lại đôi môi
Và sương ngọc long lanh hồn thục nữ
Và trăng của tình tôi trăng từ viễn xứ
Bỗng trở về trên tóc lộng hương trăng
Bỗng trở về như hò hẹn trăm năm
Lời vàng đá là lời hoa bất tử
Lời vàng đá khắc vào hồn thi sỹ
Kẻ đã thiên thu cô đơn lạc lỏng giữa con người
Kẻ mang niềm - đau - hạnh - phúc khôn nguôi
Đem lệ máu viết thành lời vi diệu
Đem lệ máu viết vào đất trời vào trăng sao vào trùng trùng vô tận
Vào trái tim em rực cháy ngọn hào quang.

                                        Lê Văn Trung

 

CÓ NỖI BUỒN, BUỒN SUỐT CUỘC TRĂM NĂM

Có nỗi buồn đọng lại cuối mùa thu
Để chiếc lá vàng thêm màu rêu úa
Để đôi mắt như nghìn dòng sương vỡ
Chảy qua đời suốt cuộc trăm năm

Có nỗi buồn chảy mãi như dòng sông
Bến cũ đìu hiu bờ xưa hoang vắng
Tôi mãi hoàng hôn bạc đầu ngọn sóng
Cứ lao xao vỗ mãi cuộc tình người

Có nỗi buồn như một bóng mây trôi
Trôi lảng đảng trôi xa ngoài vô tận
Tôi mãi trôi cuối phương người quên lãng
Chẳng còn ai nhớ nổi một phương về

Có nỗi buồn như một tiếng thở dài
Của con dế tàn đêm buồn dưới cỏ
Tiếng gáy nghẹn như gọi nghìn nỗi nhớ
Tiếng gọi âm thầm chìm khuất lãng quên

Có nỗi buồn, buồn suốt cuộc trăm năm.

                                Lê Văn Trung

 

CÓ NGƯỜI GIỮA CUỘC TRĂM NĂM

Rồi mùa xuân cũng trôi qua
Như em bỏ tuổi mười ba sang rằm
Có người giữa cuộc trăm năm
Nhớ hoa hàm tiếu tiếc thầm mùi hương

Nở đi em! Nở giùm tôi
Nụ hoa từ thuở môi cười ngậm kim
Có người giữa cuộc trăm năm
Ngược xuôi trong cõi kiến tìm phù hoa

Rồi đời nhau cũng trôi qua
Như thuyền bỏ bến bờ xa mịt mùng
Có người giữa cuộc trăm năm
Mơ vành trăng khuyết, mộng tàn theo trăng.

Lê Văn Trung

 

CÓ THỂ


có thể rất nhiều điều ta chưa nói với nhau
có thể rất nhiều lần ta ngoảnh mặt bỏ đi mỗi người một lối
có thể tình cờ gặp nhau không chào không hỏi
như thể là chưa hề thân quen chưa từng gần gũi chưa từng hôn nhau
mỗi chúng ta là một tế bào riêng lẻ
cho dù đã có đôi lần lòng ta đã từng đau xé
đã từng hân hoan đã từng ứa lệ
đã uống hết vào nhau những nỗi niềm
đã chạy đuổi tìm nhau trong lãng quên
có thể từng khoảnh khắc thời gian từng mạch nguồn dâu bể
ta đã chìm trong nỗi hoài nhớ lặng câm trong khao khát tím bầm trong rã rời đói lả
ta vẫn phải ngược chiều nhau
mỗi người đều có một chân trời giả định
cứ ảo tưởng niềm tin về cõi trời đã hẹn
ôm ấp mãi những ước mơ trong bao nổi chìm như chiếc lá mùa đông trên dòng nước lũ
ta tìm kiếm nhau trong sương mù trí nhớ
để đến bao giờ ta còn có thể nói một lời
mà muôn đời
không thể
em ơi!
Lê Văn Trung

 

Cỏ - Thơ - Và Em

1* Dấu Bàn Chân Trên Trang Thơ
Em đi qua rất nhẹ nhàng
Trang thơ tin dấu đôi bàn chân hoa
Câu thơ từ ấy sáng lòa
Suối nguồn vô lượng chảy qua cõi người

2* Cỏ Xanh
Em ra thăm cỏ sau vườn
Có bầy chim múa nhịp nhàng reo vui
Mai kia mặt đất đâm chồi
Cỏ xanh như thuở tóc người còn xanh.

3* Cỏ - Thơ - Và Em
Em đi thăm cỏ một mình
Hạt sương lóng lánh soi hình mây trôi
Gió ơi đừng lạnh vai người
Để cho sợi tóc rối bời trong thơ.

4* Cỏ Chiều Lòng Em
Em đi chiều lệch bóng mình
Cho tôi xin gửi chút tình tôi theo
Lỡ mai ngọn gió bay vèo
Tôi rơi xuống bãi cỏ chiều lòng em.

5* Ngực Tình
Bóng em và cỏ sương chiều
Có mang theo được ít nhiều thơ không
Trái tim tôi, ngọn cỏ hồng
Em ơi đừng để máu loang ngực tình.

Lê Văn Trung

 

CÕI ĐI CÕI VỀ 


Đi là mở những con đường
Về là khép mộng nghìn phương rã rời
Đi là tiếp cuộc rong chơi
Về là gửi lại đất trời vô biên

Đi - Về trong cõi tình em
Là đi - về giữa triền miên cõi sầu
Đi là bắc lại nhịp cầu
Về là mấy nhịp gãy vào tai ương

Đi là tiếp cuộc vô thường
Là xơ xác mộng là tàn tạ mơ
Về là ngồi lại bên bờ
Ngắm mây phiêu lãng đợi giờ trùng lai.                                  Lê Văn Trung

 

CÕI ĐỜI TA KHÔNG PHẢI NƠI NÀY

 

Ngày mấy bận ra vào nơi xóm chợ
Em thấy gì trên mỗi dấu chân qua
Em nghe gì trong sâu hút đời ta
Tình mặn nhạt vơi đầy cùng dâu bể
Trước nỗi đau ta vô cùng nhỏ bé
Em làm sao ôm hết phận đời mình
Hạnh phúc nào cũng rất đỗi mong manh
Càng níu giữ càng hụt tầm tay với
Càng réo gọi càng nghe lời vọng lại
Của chính mình lạc lõng giữa nhân gian
Bởi những tây phương cực lạc thiên đàng
Hỡi những thần linh đất trời giáo chủ

Vòng hệ lụy mấy ngàn năm mới đủ
Đổi lấy phút giây hoan lạc phù du
Ai khóa đời nhau kín cửa ngục tù
Cứ quanh quẩn trong vòng vây kẻ chợ
Cứ giam hãm trong mưu cầu tạm bợ
Em bước đi chao đảo giữa trời chiều
Áo bạc màu che không ấm lòng yêu
Tình mặn nhạt vơi đầy cho nhận cả
Ta cũng nguyện trải lòng cùng cây cỏ
Em bước qua ướt lạnh giọt sương mềm
Hỡi những thiên thần quỷ dữ hãy nằm yên
Cho em lại là em thuở đất trời nguyên thủy

Cho tôi cũng là tôi thuở hồng hoang bừng dậy
Để một giây một phút rất phù du
Mầu nhiệm mở tung cánh cửa ngục tù
Em đứng khóc dưới chân đồi hạnh phúc
Ta viết nốt câu thơ nghìn năm trước
Rồi ra đi chẳng luyến tiếc gì đâu
Mặc cõi nhân gian đổi sắc thay màu
Dù em vẫn ra vào nơi xóm chợ
Ta chỉ mong em khắc lòng ghi dạ
Cõi đời ta không phải ở nơi này.
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


CÕI LƯU ĐÀY 1


Một nơi không có suối có rừng
Trời đất hoang tàn đến dửng dưng
Con chim rã cánh bay mòn mỏi
Mơ một màu xanh của đại ngàn

Nơi đây gió thốc từng đêm hạn
Lòng cháy trơ bầm như cỏ khô
Những con chó đói tru buồn thảm
Hồn ma oan bật khỏi hoang mồ

Nơi đây nắng bỏng sương như muối
Và lá cây khô chưa kịp vàng
Nơi đây lòng người như đá cuội
Nứt nẻ nằm trơ không tiếng than

Tay rỉ máu bầm bươi trong đất
Vớt từng bụm nước quánh bùn tanh
Và vật với người tranh nhau uống
Phổi bám vàng thâm bụi lưu huỳnh

Bổ từng nhát cuốc vào trong đá
Gieo hạt mầm đau lệ ứa khô
Cây chết từ khi chưa kịp mọc
Người sống như hồn ma không mồ

Nợ đất nợ trời không trả nổi
Quẩn quanh giữa địa ngục thiên đường
Người đi như bóng ma trên đất
Lưu đày ngay giữa rốn quê hương.
                               Lê Văn Trung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trang thơ: Định Mệnh Thi Sĩ

  Bi Khúc 59/ Bởi khi viết là khi anh đang thở từng nhịp buồn rụng xuống nỗi cô đơn từng con chữ là từng cơn nức nở như chiều tan sầu ch...